Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

Điểm số...?!

Tôi chẳng rõ bản thân đang bị làm sao nữa, rõ ràng tôi đã chăm chỉ hơn trước rất "n" lần, ấy thế mà điểm số của tôi lại tụt dốc thảm hại. Nó thậm chí còn kém hơn cả lúc tôi chẳng học hành gì, ngồi chém bừa mà điểm còn cao hơn.

Đau đớn ghê luôn, tôi chắc chắn mình học giỏi hơn NT. Ấy thế mà thi tháng, nó lại lọt vào Top 5 người đứng đầu môn Anh, tôi thực sự bị Sock!! Tại sao lại thế chứ?  Tôi tự hỏi nó đã Randoom hay là tự làm ??? Nhưng tôi ko tin đây là nó làm bằng thực lực, bởi lẽ...Nó, cái đứa suốt ngày cúp cua ; bỏ học ; chơi bời đàn đúm...thế mà lại có thể hơn điểm tôi là sao ???

Lý lẽ ở chỗ nào chứ???

THẬT LÀ ỨC CHẾ MÀ TRỜI ƠI !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2011

Chuyện lớp mình...=))

Chuyện lớp mình thì có rất nhiều cái để nói, nhưng điển hình nhất chắc là cái tình thương mến thương giữa các bạn nam. Mình ko rõ cái lí do tại sao các bạn lại khắng khít thế, mình chỉ biết rằng các bạn làm cho máu FanGirl của mình bùng nổ...=))

Và đây, bằng chứng cho sự gắn bó, thân thiết, tình bạn, tình "X" cao cả....(chết cười)!!


Giờ ra chơi của bọn mình, các bạn lười nhác tựa vào nhau, dẫu rằng nó là thanh thiên bạch nhật, dù rằng biết có 1 con FanGirl là mình đây ngồi sau (?!)...Nhưng mấy bạn vẫn mặc kệ, vẫn tình thương mến thương vô tư như thường....(Mình Bonus thêm mấy tấm ở giờ ra chơi):






( Chú ý : Kia là cái chân chứ ko phải tay nhé =))....)

Ngay cả khi ở trong giờ, các bạn cũng ngang nhiên như chỗ không người, bạn Uke kute lớp mình vẫn nũng nịu dựa vô Seme dịu dàng. Thật là hại chết người mà....>"<.......*đỏ mặt*



( Ôi! Giờ Toán, còn đâu là cái môn đầy nghiêm túc nữa chớ...*lăn lộn*...thật ko uổng công mình đã phải hi sinh thân mình, liều mạng chụp tấm này mà....:)).... )

Thực ra thì mình đã bỏ lỡ mất rất nhiều cảnh mùi mẫn hơn, cơ mà tại Thầy nhìn mình ghê quá...thành ra "bạn" ko dám cầm máy lên chụp tiếp....

Con trai lớp mình...Thật vô đối a~~~

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

Tai nạn...

        Trưa nay, đưa má lên bệnh viện phụ sản thăm cô G. Má bảo mình chờ 15' (dưới trời nắng chang chang mà 2 bên đường chẳng có cái cây nào đủ to để có bóng râm ?), mình quyết định phi xe lên nhà bạn, nhưng giữa ngã tư, mình gặp tai nạn. Cú ngã đau điếng làm hệ thần kinh của mình như bị tê liệt hoàn toàn, ấy vậy mà, cái người khiến mình bị như vậy cứ thản nhiên đi tiếp, thi thoảng còn quay lại cười cười, Cô ấy ko cảm thấy có lỗi dù chỉ 1 chút hả ? Đến những người chẳng liên quan còn dừng xe lại giúp mình dựng xe lên, ấy thế mà cái người cần phải xin lỗi mình thì cứ thẳng cánh cò bay mà mất hút.

     Tức ! Giận ! Đau ! Không một đồng dính túi !

     Mình phi xe vào nhà Zjn, mặt mếu máo vì xót. Hôm nay mình mặc quần đùi, thành ra khi ngã xuống nó quệt cho mất cả mảng da, máu chảy ròng ròng, lại còn thêm gió quất vào (thật muốn chết luôn cho rảnh, mình sợ đau nhất quả đất mà God ơi!! TT__TT")....Con bé ban đầu còn càu nhàu khi ra mở cửa, nhưng nhìn mình mếu máo, lại thêm cái chân què quặt, nó hoảng hốt dìu mình vào nhà, cuống cuồng sai thằng em đi mua Oxi già về sát trùng. Ngồi được xuống ghế, tự thấy bản thân thật là prô, có thể lết được đến nhà Nó phải nói đây là kì tích (đối với mình).

     Nó lôi hết bông, gạc, ago, dao, kéo....bla bla....Nhìn đến mà khiếp. Mình cắn răng cắn lợi mà lấy tay giữ chặt chân, thậm chí còn lấy móng tay bấm vào da để đỡ đau hơn khi nó lấy bông sát trùng lau qua vết thương một lượt. Mình cố ko khóc, nhưng đau quá, kìm ko được, cứ nấc nghẹn lại, nước mắt rơi từng giọt-từng giọt xuống đùi. Khi mà nó đổ Oxi già lên vết thương, quả thật là ko có từ ngữ nào để diển tả nổi nó khủng khiếp đến thế nào. Mà có phải lau một lần là xong đâu, nó lặp đi lặp lại cái thao tác : "Đổ rồi lau" đến 4-5 lần gì đó. Thật đáng sợ. Sau phần sát trùng là phần băng bó, đến lúc này thì mình có thể thở phào mà nói đùa rằng nó nên làm y tá. Nhưng, mình và nó đã rút lại lời nói ấy ngay lập tức khi 2 đứa băng bó vết thương. Hì hụi mãi mà cái miếng bông gạc trông vẫn thật là khó coi quá đi ! Lại tiếp tục tám chuyện rằng :" Trên phim thấy bọn nó tự băng bó đẹp lắm cơ mà ? - Thì có bị thương thật đâu mà chẳng thế ! - Đúng là ko nên tin phim...". Nguyên văn cuộc tám chỉ xoay quanh 3 chủ đề ấy, đến khi nhìn cũng tạm chấp nhận, mình mới ngước nhìn đồng hồ xem đến giờ phải đi đón má chưa.

      Oh! My God ! Đã hơn 12h, mình cuống cuồng chuẩn bị. Chân thì cà nhắc, nhảy tưng tưng phi lên xe. Má gọi điện, giọng tức giận. Lúc lên đến nơi, má chửi mình thậm tệ. Có những câu nghe thật tổn thương, mình ko khóc, về nhà mình vẫn ko khóc. 12h30 là bắt đầu học, nên mình chạy oàng lên lấy sách vở, thay quần, rồi đi học. Cho đên khi ra khỏi nhà, mình vẫn thấy má lầm bầm chửi mình phía sau. Đến đầu ngõ, ko hẹn mà nước mắt thi nhau rơi xuống, mình khóc ko ra tiếng, chỉ nấc nghẹn nơi cổ. Cảm giác đau đớn và tổn thương ghê gớm. Thậm chí, khi định nói đùa Thầy, giọng mình còn lạc đi thấy rõ, cố lắm mới ngăn ko cho nước mắt chảy ra. Cả giờ học, ko biết sao mình chỉ trực chờ rớt nước mắt, mãi gần cuối mới ổn định lại được.

     Lời nói, cũng khiến người khác bị tổn thương lắm đấy chứ ! Tinh thần con người rất mong manh mà.

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

Wigs...^___^....

Lần đầu đội tóc giả...Thực đúng là chết cười vì nhìn cứ như Oba-chan...=))

Nhưng rồi cũng thấy dễ thương, trông mình giống "Công chúa" nhỏ của một vương quốc nào đó ( chắc của trẻ con quá...:)) )

Nhắm mắt ngủ vùi cùng gruyn đáng yêu.



Cố gắng cười thật tươi cho chị 2 chụp.



Và một bức lười biếng nằm ườn nhìn ra ngoài cửa sổ.



Xấu hổ lắm lắm, nhưng cũng thật vui, vì trong chốc lát, mình đã được làm công chúa nhỏ a~~~

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

Vài phút tự kỉ....!!

17/7, ngày hôm qua. Bọn mình đã thất bại trong việc tổ chức một lễ hội nhỏ chủa nhóm.

Mọi thứ rối tung lên, muộn, đến trễ, rối loạn và xấu hổ làm cho cả lũ nhao nhao lên như đàn vịt.

Kết thúc, mọi người mệt mỏi. Một đống lộn xộn và tất nhiên, phải đi nhặt rác xung quanh.

Nhưng ít ra, cái mệt mỏi của mình được đền bù khi về nhà, buông mình xuống ghế coi flim trên máy tính.

Ep 7 của Can you hear my heart, mặc dù nó chẳng có gì đâu, nhưng ko biết có phải do mình là 1 Fujoshi hay ko mà não bắt đầu hoạt động tùm lum lên. Có 1 số cảnh, mình nghĩ nó rất thích hợp để có Ya hoặc Sa.

Ôi! Bệnh ! Bệnh nặng rồi...cái đời mình, xuống dốc ko phanh ha....

Đi chết đi.

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

Hoa đá ơi...xin lỗi nhé!

Lại một lần nữa tôi khóc.

Sự vô tâm của mẹ làm tôi thấy đau đớn quá, tại sao người làm tôi bị tổn thương nhiều nhất lại là mẹ ? Tại sao vậy ?

Ban đầu là Neko-chan, bây giờ lại đến cây hoa đá mà tôi chăm sóc suốt 3 năm qua! Chỉ một câu ngắn ngủi :" Tao tưởng cây dại" mẹ đã giết cây hoa đá đáng thương của tôi!!

Tôi bệnh! Tôi thật sự phát bệnh vì cái nhà này...niềm vui chẳng có bao nhiêu nhưng nước mắt lại nhiều vô hạn!!

Sự cảm thông là thứ ko thể có ở nơi này, chỉ có sự cười nhạo vì những gì tôi nghĩ, vì những gì tôi làm và vì những gì tôi bị cướp mất!

Đau đớn quá! Tôi ko thể kể cho một ai cái nỗi phiền muộn trong lòng này, tôi sợ sẽ bị mọi người chán ghét, sẽ bị mọi người hắt hủi vì làm phiền họ! Những dòng chữ gõ trên máy, chỉ là công cụ để tôi thấy nguôi ngoai!!

Phải đến bao giờ, tôi mới thoát khỏi cái số mệnh đáng thương này ?

Tôi chỉ biết cười khi Ask nói mỉa, tôi chỉ biết giả ngu khi người ta hỏi về gia đình tôi! Những gì tôi làm chỉ để trốn tránh, tôi ko muốn biết sự thật, nhưng tôi lại phải chứng kiến tất cả những gì có thể khiến tôi bị tổn thương...Nhiều lúc tôi muốn gào lên, rằng :"ĐÃ QUÁ ĐỦ RỒI". Tôi thấy bản thân kiệt sức, tôi muốn ngủ, ko bao giờ tỉnh dậy nữa thì tốt.

Lát nữa xuống ăn cơm, thể nào tôi cũng sẽ bị chửi thậm tệ. Đơn giản, tôi đã bộc lộ cảm xúc của mình trước mặt khách! Sao mà tôi yếu đuối quá! Giá như tôi mạnh mẽ hơn thì có lẽ tôi sẽ ko cảm thấy đau như bây giờ.

Cây hoa đá, tôi đã xem nó như chính bản thân mình. Giờ đây bị vùi sâu trong lòng đất lạnh, tôi cũng tự thấy mình đang bị chôn vùi theo. Mọi thứ, thật rối ren. Từ bao giờ mà tôi ko còn cười thật lòng nữa? Từ bao giờ tôi đã sống một cách giả tạo như vậy ?

Gia đình, bạn bè, xã hội...Thật mệt mỏi quá!

Hoa đá àh...xin lỗi nhé! Vì đã ko bảo vệ được em...giống như Neko-chan, chị vuột mất cả 2 rồi!

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011

Neko-Chan

Ngày 18 tháng 6 năm 2011, Neko-chan của tôi đã ra đi mãi mãi.

Sáng sớm, khi vừa mở mắt, tôi đã bật dậy chạy lại chỗ của neko-chan, nhưng tất cả những gì tôi thấy chỉ là cái xác lạnh ngắt và cứng đờ của nó. Tôi lại khóc, đôi mắt sưng húp cứ ứ nước ko ngừng.

Tối hôm 16, khi vừa đi học về, niềm vui của tôi đã tắt ngấm khi hay tin neko-chan sắp chết. Tôi ko thể nuốt nổi cơm, tôi nhìn neko-chan, ngồi bên và vuốt ve nó suốt 4 tiếng đồng hồ. Cho đến khi haha-san bắt tôi đi tắm và đi ngủ thì tôi mới chịu rời neko-chan một lúc. Neko-chan, luôn nũng nịu tôi, nó hiền lành và rất nhút nhát. Nó chẳng bao giờ chịu để người lạ chạm vào mà ko có tôi ở bên. Nó là con mèo dễ thương nhất mà tôi từng có.

Neko-chan của tôi chỉ vừa mới lớn, chỉ vừa mới trưởng thành.

Vậy mà, nó đã phải chết một cách đau đớn đến thế!

Từ nhỏ, Neko-chan đã rất yếu ớt. Nó là do một tay tôi chăm sóc, nâng niu. Có thể, tôi là đứa bất cần với đời, lạnh lùng với mọi người xung quanh, nhưng với neko-chan tôi luôn dịu dàng nhất có thể. Nhìn neko-chan đau, tôi cũng thấy đau lắm. Tôi đã cầu xin chúa một lần nữa, lần thứ 2 trong suốt 9 năm qua. Nhưng đáp lại tôi là cái gì ? Chỉ là một cái xác lạnh.

Cũng giống như trước kia, người đã cướp đi những thứ mà tôi thương yêu nhất. Một cái chết nữa, thật trùng hợp làm sao, khi nó cũng là tháng 6. Chúa...thật là độc ác. Tôi chẳng thấy người cứu vớt được cái gì, người chỉ cướp đi những thứ quan trọng với tôi. Tôi hận người, hơn bất cứ ai trên đời này.

Tôi đổ bệnh, người thật mệt mỏi. Cảm xúc cũng bay đi đâu hết, chẳng còn cảm thấy gì nữa. Mọi thứ cứ trơ ra. Nhưng tôi vẫn luôn gượng cười vui vẻ, giấu đi cái tôi thật của mình.

Neko-chan yêu của tôi! Nhất định tôi sẽ ko bao giờ quên nó. Nhất định!