Lại một lần nữa tôi khóc.
Sự vô tâm của mẹ làm tôi thấy đau đớn quá, tại sao người làm tôi bị tổn thương nhiều nhất lại là mẹ ? Tại sao vậy ?
Ban đầu là Neko-chan, bây giờ lại đến cây hoa đá mà tôi chăm sóc suốt 3 năm qua! Chỉ một câu ngắn ngủi :" Tao tưởng cây dại" mẹ đã giết cây hoa đá đáng thương của tôi!!
Tôi bệnh! Tôi thật sự phát bệnh vì cái nhà này...niềm vui chẳng có bao nhiêu nhưng nước mắt lại nhiều vô hạn!!
Sự cảm thông là thứ ko thể có ở nơi này, chỉ có sự cười nhạo vì những gì tôi nghĩ, vì những gì tôi làm và vì những gì tôi bị cướp mất!
Đau đớn quá! Tôi ko thể kể cho một ai cái nỗi phiền muộn trong lòng này, tôi sợ sẽ bị mọi người chán ghét, sẽ bị mọi người hắt hủi vì làm phiền họ! Những dòng chữ gõ trên máy, chỉ là công cụ để tôi thấy nguôi ngoai!!
Phải đến bao giờ, tôi mới thoát khỏi cái số mệnh đáng thương này ?
Tôi chỉ biết cười khi Ask nói mỉa, tôi chỉ biết giả ngu khi người ta hỏi về gia đình tôi! Những gì tôi làm chỉ để trốn tránh, tôi ko muốn biết sự thật, nhưng tôi lại phải chứng kiến tất cả những gì có thể khiến tôi bị tổn thương...Nhiều lúc tôi muốn gào lên, rằng :"ĐÃ QUÁ ĐỦ RỒI". Tôi thấy bản thân kiệt sức, tôi muốn ngủ, ko bao giờ tỉnh dậy nữa thì tốt.
Lát nữa xuống ăn cơm, thể nào tôi cũng sẽ bị chửi thậm tệ. Đơn giản, tôi đã bộc lộ cảm xúc của mình trước mặt khách! Sao mà tôi yếu đuối quá! Giá như tôi mạnh mẽ hơn thì có lẽ tôi sẽ ko cảm thấy đau như bây giờ.
Cây hoa đá, tôi đã xem nó như chính bản thân mình. Giờ đây bị vùi sâu trong lòng đất lạnh, tôi cũng tự thấy mình đang bị chôn vùi theo. Mọi thứ, thật rối ren. Từ bao giờ mà tôi ko còn cười thật lòng nữa? Từ bao giờ tôi đã sống một cách giả tạo như vậy ?
Gia đình, bạn bè, xã hội...Thật mệt mỏi quá!
Hoa đá àh...xin lỗi nhé! Vì đã ko bảo vệ được em...giống như Neko-chan, chị vuột mất cả 2 rồi!
Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011
Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011
Neko-Chan
Ngày 18 tháng 6 năm 2011, Neko-chan của tôi đã ra đi mãi mãi.
Sáng sớm, khi vừa mở mắt, tôi đã bật dậy chạy lại chỗ của neko-chan, nhưng tất cả những gì tôi thấy chỉ là cái xác lạnh ngắt và cứng đờ của nó. Tôi lại khóc, đôi mắt sưng húp cứ ứ nước ko ngừng.
Tối hôm 16, khi vừa đi học về, niềm vui của tôi đã tắt ngấm khi hay tin neko-chan sắp chết. Tôi ko thể nuốt nổi cơm, tôi nhìn neko-chan, ngồi bên và vuốt ve nó suốt 4 tiếng đồng hồ. Cho đến khi haha-san bắt tôi đi tắm và đi ngủ thì tôi mới chịu rời neko-chan một lúc. Neko-chan, luôn nũng nịu tôi, nó hiền lành và rất nhút nhát. Nó chẳng bao giờ chịu để người lạ chạm vào mà ko có tôi ở bên. Nó là con mèo dễ thương nhất mà tôi từng có.
Neko-chan của tôi chỉ vừa mới lớn, chỉ vừa mới trưởng thành.
Vậy mà, nó đã phải chết một cách đau đớn đến thế!
Từ nhỏ, Neko-chan đã rất yếu ớt. Nó là do một tay tôi chăm sóc, nâng niu. Có thể, tôi là đứa bất cần với đời, lạnh lùng với mọi người xung quanh, nhưng với neko-chan tôi luôn dịu dàng nhất có thể. Nhìn neko-chan đau, tôi cũng thấy đau lắm. Tôi đã cầu xin chúa một lần nữa, lần thứ 2 trong suốt 9 năm qua. Nhưng đáp lại tôi là cái gì ? Chỉ là một cái xác lạnh.
Cũng giống như trước kia, người đã cướp đi những thứ mà tôi thương yêu nhất. Một cái chết nữa, thật trùng hợp làm sao, khi nó cũng là tháng 6. Chúa...thật là độc ác. Tôi chẳng thấy người cứu vớt được cái gì, người chỉ cướp đi những thứ quan trọng với tôi. Tôi hận người, hơn bất cứ ai trên đời này.
Tôi đổ bệnh, người thật mệt mỏi. Cảm xúc cũng bay đi đâu hết, chẳng còn cảm thấy gì nữa. Mọi thứ cứ trơ ra. Nhưng tôi vẫn luôn gượng cười vui vẻ, giấu đi cái tôi thật của mình.
Neko-chan yêu của tôi! Nhất định tôi sẽ ko bao giờ quên nó. Nhất định!
Sáng sớm, khi vừa mở mắt, tôi đã bật dậy chạy lại chỗ của neko-chan, nhưng tất cả những gì tôi thấy chỉ là cái xác lạnh ngắt và cứng đờ của nó. Tôi lại khóc, đôi mắt sưng húp cứ ứ nước ko ngừng.
Tối hôm 16, khi vừa đi học về, niềm vui của tôi đã tắt ngấm khi hay tin neko-chan sắp chết. Tôi ko thể nuốt nổi cơm, tôi nhìn neko-chan, ngồi bên và vuốt ve nó suốt 4 tiếng đồng hồ. Cho đến khi haha-san bắt tôi đi tắm và đi ngủ thì tôi mới chịu rời neko-chan một lúc. Neko-chan, luôn nũng nịu tôi, nó hiền lành và rất nhút nhát. Nó chẳng bao giờ chịu để người lạ chạm vào mà ko có tôi ở bên. Nó là con mèo dễ thương nhất mà tôi từng có.
Neko-chan của tôi chỉ vừa mới lớn, chỉ vừa mới trưởng thành.
Vậy mà, nó đã phải chết một cách đau đớn đến thế!
Từ nhỏ, Neko-chan đã rất yếu ớt. Nó là do một tay tôi chăm sóc, nâng niu. Có thể, tôi là đứa bất cần với đời, lạnh lùng với mọi người xung quanh, nhưng với neko-chan tôi luôn dịu dàng nhất có thể. Nhìn neko-chan đau, tôi cũng thấy đau lắm. Tôi đã cầu xin chúa một lần nữa, lần thứ 2 trong suốt 9 năm qua. Nhưng đáp lại tôi là cái gì ? Chỉ là một cái xác lạnh.
Cũng giống như trước kia, người đã cướp đi những thứ mà tôi thương yêu nhất. Một cái chết nữa, thật trùng hợp làm sao, khi nó cũng là tháng 6. Chúa...thật là độc ác. Tôi chẳng thấy người cứu vớt được cái gì, người chỉ cướp đi những thứ quan trọng với tôi. Tôi hận người, hơn bất cứ ai trên đời này.
Tôi đổ bệnh, người thật mệt mỏi. Cảm xúc cũng bay đi đâu hết, chẳng còn cảm thấy gì nữa. Mọi thứ cứ trơ ra. Nhưng tôi vẫn luôn gượng cười vui vẻ, giấu đi cái tôi thật của mình.
Neko-chan yêu của tôi! Nhất định tôi sẽ ko bao giờ quên nó. Nhất định!
Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011
My daddy...!
Khi tôi còn bé, bố trong mắt tôi giống như một vị thánh thần mà tôi tôn thờ nhất, kính yêu nhất.
Cho đến tận bây giờ, hình ảnh ấy vẫn khiến tôi choáng váng, ngây ngất và đầy tự hào lẫn hãnh diện khi khoe bố mình. Tôi yêu bố nhiều lắm, chính vì thế đối với tôi bố không giống với bất kì ai tôi biết. Bố là của riêng tôi.
Bố cũng thương tôi, theo cái cách mà mọi ông bố thương con. Nhưng đấy là hồi trước.
Còn bây giờ ?
Tôi không biết, tôi không rõ, hình ảnh bố trong tôi lúc này là "cái gì" ? bởi nó méo mó và kinh khủng quá !
Ngày trước, khi má bảo bố tôi có tình nhân. Tôi đã tự dối lòng rằng chắc chỉ là hiểu nhầm. Nhưng ngày hôm kia, khi chĩnh tai tôi nghe thấy giọng người phụ nữ đó qua điện thoại của bố, nhìn thấy cách cư xử chẳng giống bình thường của bố thì trái tim tôi đồng thời cũng vỡ tan. Tôi nhìn bố, lòng gào thét mãnh liệt :
"ĐÓ KHÔNG PHẢI BỐ TÔI !! "
Cái sự ngỡ ngàng ấy, tôi không biết phải giải thích như thế nào bằng lời. Chỉ biết rằng tôi thấy hoang mang hơn bao giờ hết. Tôi thất vọng ? tôi khinh bỉ ? tôi căm thù ? Không!! Cái cảm xúc của tôi, là một mớ hỗn độn của những cái trên gộp lại.
Bố !! Người mà tôi kính yêu nhất trên đời, sao lại kinh tởm đến thế? bố bây giờ, chẳng khác gì những gã đàn ông mà tôi vô cùng căm ghét...Tôi thấy sợ.
Mọi thứ trong đầu tôi, chẳng còn rõ hình dạng, tôi chẳng nhớ nổi, khuôn mặt bố...trông như thế nào.
Tôi đang rơi...!!
Cho đến tận bây giờ, hình ảnh ấy vẫn khiến tôi choáng váng, ngây ngất và đầy tự hào lẫn hãnh diện khi khoe bố mình. Tôi yêu bố nhiều lắm, chính vì thế đối với tôi bố không giống với bất kì ai tôi biết. Bố là của riêng tôi.
Bố cũng thương tôi, theo cái cách mà mọi ông bố thương con. Nhưng đấy là hồi trước.
Còn bây giờ ?
Tôi không biết, tôi không rõ, hình ảnh bố trong tôi lúc này là "cái gì" ? bởi nó méo mó và kinh khủng quá !
Ngày trước, khi má bảo bố tôi có tình nhân. Tôi đã tự dối lòng rằng chắc chỉ là hiểu nhầm. Nhưng ngày hôm kia, khi chĩnh tai tôi nghe thấy giọng người phụ nữ đó qua điện thoại của bố, nhìn thấy cách cư xử chẳng giống bình thường của bố thì trái tim tôi đồng thời cũng vỡ tan. Tôi nhìn bố, lòng gào thét mãnh liệt :
"ĐÓ KHÔNG PHẢI BỐ TÔI !! "
Cái sự ngỡ ngàng ấy, tôi không biết phải giải thích như thế nào bằng lời. Chỉ biết rằng tôi thấy hoang mang hơn bao giờ hết. Tôi thất vọng ? tôi khinh bỉ ? tôi căm thù ? Không!! Cái cảm xúc của tôi, là một mớ hỗn độn của những cái trên gộp lại.
Bố !! Người mà tôi kính yêu nhất trên đời, sao lại kinh tởm đến thế? bố bây giờ, chẳng khác gì những gã đàn ông mà tôi vô cùng căm ghét...Tôi thấy sợ.
Mọi thứ trong đầu tôi, chẳng còn rõ hình dạng, tôi chẳng nhớ nổi, khuôn mặt bố...trông như thế nào.
Tôi đang rơi...!!
Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011
Câu hỏi !! =))
Câu hỏi: Mẹ và vợ ngã xuống sông cùng một lúc, nếu cứu mẹ thì vợ sẽ chết hoặc cứu vợ thì mẹ sẽ chết. Vậy nên cứu mẹ hay cứu vợ hoặc là không cứu cả hai?
..
Trả lời:
.MẠNH TỬ:
Bố chết từ khi còn nhỏ, mẹ nuôi nấng, dạy dỗ ta rất khó nhọc. Mẹ phải ba lần dọn nhà để tránh những ảnh hưởng xấu, dành món ngon cho ta ăn, mua áo đẹp cho ta mặ…c, tất cả là để cho ta có thể ngẩng cao đầu nhìn thiên hạ. Mẹ và vợ cùng ngã xuống sông, tất nhiên ta phải cứu mẹ rồi. Lấy chữ hiếu làm đầu, vợ chết thì lấy vợ khác, mẹ chết làm gì có mẹ nữa!
Trên thế gian này chỉ có Mẹ là tốt nhất. Không có mẹ, con trẻ như cỏ cây, biết bấu víu vào đâu? Mẹ! Con sẽ cứu mẹ! Mạnh tử nhảy ùm xuống sông.
.
.
CHU U VƯƠNG:
Vợ và mẹ cùng ngã xuống sông, tất nhiên là phải cứu vợ trước. Nghĩ lại ngày trước ta đùa giỡn với nàng, nhìn nàng cười, đến cả giang sơn lẫn sinh mạng nhỏ bé của ta cũng chẳng nghĩa lý gì, huống hồ là mẹ! Khi lập Thái tử, bà ấy …còn định bỏ ta làm ta suýt mất cả ngôi báu.
“Tình cảm đằm thắm, ta yêu nàng rất nhiều, ta sẽ cứu nàng!” Chu U vương cũng nhảy ùm xuống sông.
.
.
LƯU BỊ:
Anh em như chân tay, vợ con như áo mặc; áo rách có thể vá, chân tay gãy không thể lành. Chỉ cần Nhị đệ và Tam đệ của ta không ngã xuống sông là được, những kẻ khác ta không thèm để ý.
“Mẹ ơi! Nàng ơi! Các người chết thật thê thảm!” Lưu Bị đứng trên bờ sông khóc lớn.
.
.
TÀO THÁO:
Thà rằng ta phụ người chứ không để người phụ ta, mẹ ta hay vợ ta cũng thế thôi, chỉ cần ta không ngã xuống sông là được rồi.
“Ta nhẹ nhàng đi cũng như khi ta nhẹ nhàng đến, ta vẫy tay chào không một chút vấn vương.” Tào Tháo vừa ngâ…m thơ vừa chầm chậm bước đi.
.
.
KHUẤT NGUYÊN:
Thế gian này u ám quá, triều đại này thật hủ bại! Sống cũng chẳng còn có ý nghĩa gì, chi bằng chết cho trong sạch. Song anh có thể rửa mặt và rửa chân cho ta.
Khoảng trời hiện tại là khoảng trời u ám, chẳng còn có thể nhìn tinh tú trên trời. Mẹ ơi! Nàng ơi! Ta cùng nhau chết ở nơi đây!” Khuất Nguyên vừa hát vừa từ từ nhảy xuống sông.
.
.
TRANG TỬ:
Sinh về đâu và chết sẽ về đâu? Mẹ và vợ ta chết cứ chết, chẳng qua chỉ là từ trạng thái hữu hình trở về trạng thái vô hình, có gì phải đau đớn, có gì phải xót thương? Chẳng cần phải cứu ai cả! Trang tử ngồi xuống, tay nắm một mảnh …sành vừa gõ nhịp vừa hát, mắt nhìn mẹ và vợ chìm đần xuống sông, nét mặt mãn nguyện.
.
.
HOÀ THÂN:
Ai ngã xuống sông thì cứ ngã, cái ta yêu là tiền bạc. Tiền bạc là mẹ ta, là vợ ta. Sao trước khi ngã, các người không mặc ít quần áo thôi, điều đáng tiếc nữa là trâm vàng, khuyên bạc còn ở trên đầu các người.
“Có tiền là có tất cả!” Hoà Thân đứng trên bờ vùa nhìn mẹ và vợ dần dần chìm xuống sông vừa thở dài.
.
.
VƯƠNG BỘT:
Lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt. Vợ là người ta yêu nhất, mẹ là người thân thiết nhất. Vậy phải làm thế nào đây? Thôi cứ nhảy xuống sông, thấy ai ở gần thì cứu. Vương Bột vội nhảy ùm xuống sông.
“Chết rồi! Ta quên mất là ta cũng không biết bơi!” Vương Bột vẫy vùng một cách tuyệt vọng rồi từ từ chìm xuống sông.
.
.
.
LỜI BÀN:
.1. Mạnh Tử: Thương mẹ hơn vợ thì chắc là lai… VIỆT NAM!
.
2. Chu U Vương: Yêu vợ nồng nàn nên chắc lai… PHÁP QUỐC!
.
3. Lưu Bị: Lo cho anh em đồng chí hơn gia đình là lai… NGA SÔ (tinh thần quốc tế vô sản)
.
4. Tào Tháo: Thấy chết không cứu phớt tỉnh… ĂNG LÊ ( ENGLAND)!
.
5. Khuất Nguyên: Tự sát chết theo là tinh thần võ sĩ đạo xứ Phù Tang ( JAPAN)
.
6. Trang Tử: Giống Tào Tháo lai … Anh Cát Lợi
.
7. Hòa Thân: Thực tế kiểu… MỸ!
.
8. Vương Bột: Không biết trời cao đất rộng nhắm mắt liều mạng thì là chính gốc… Tàu!?
.
.
Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011
Một buổi chiều...lãng xẹt....!!
Chẳng biết làm gì cả, dù rằng mai có cả đống việc phải làm như : Viết bản kiểm điểm và xin chữ kí + ý kiến phụ huynh vô đấy, kiểm tra lại "Giáo dục con dâu", bài tập Tin, bài tập Toán...bla...bla....ấy thế mà tôi vẫn ngồi đây nhởn nhơ viết blog.
Ngồi mó lại mấy cái đề, xếp lại đống giấy tờ nhàu nát, tôi lại phải nhìn thấy cảnh tượng đau lòng...đoạn truyện của tôi bị xé mất góc...Cầm lòng chẳng đặng, tôi hì hụi ngồi dán lại nó. Xong xuôi, tôi ngồi làm bài tập, nhưng được 5' thì tôi bỏ cuộc. Tối học Giáo dục vậy, chán quá, chán chết được....sao hôm nay chán thế này cơ chứ...cả một mớ bùng nhùng....Ghét!!!
Ngồi mó lại mấy cái đề, xếp lại đống giấy tờ nhàu nát, tôi lại phải nhìn thấy cảnh tượng đau lòng...đoạn truyện của tôi bị xé mất góc...Cầm lòng chẳng đặng, tôi hì hụi ngồi dán lại nó. Xong xuôi, tôi ngồi làm bài tập, nhưng được 5' thì tôi bỏ cuộc. Tối học Giáo dục vậy, chán quá, chán chết được....sao hôm nay chán thế này cơ chứ...cả một mớ bùng nhùng....Ghét!!!
Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011
Cái này...chắc là tự kỉ ?
Thật tình mà nói thì dạo này thần kinh tôi có chút vấn đề, tôi ko chịu được những việc khiến tôi mất bình tĩnh.
Đặc biệt là sau vụ con nhóc quỷ quái (cháu ruột tôi) ném hết đồ đạc của tôi ra ngoài ban công thì tôi chính thức phát khùng. Nếu là bình thường thì tôi chỉ khóc im ỉm một mình, chẳng để cho ai biết, nhưng lần này thì cảm xúc trong tôi bùng nổ. Tôi đã khóc gào lên, tôi điên thật sự...tôi ko chịu nổi cái cảm giác có ai đó vào phòng tôi, chạm vào đồ đạc của tôi và đối xử tệ hại với nó. Mẹ đã chửi tôi thậm tệ, phải, tôi bị chửi. Nghe những lời lẽ ấy, nước mắt tôi ngừng rơi, cảm xúc cũng tắt ngấm, tôi rơi vào trạng thái lơ lửng ko chạm đất. Mọi thứ đen kịt lại, tôi cảm thấy bản thân rỗng tuếch. Tôi chẳng còn là tôi nữa. Tôi ko còn cười khi ở trong nhà, ko thể cười nổi.
Tôi ghét cháu gái mình, ghét cay ghét đắng và tôi kiệm lời với nó hơn bao giờ hết.
Lại một lần nữa, tôi phải lấy cái đau để tìm lại cảm xúc. Nhưng tôi ko cứa vào cổ tay như lúc trước mà lần này tôi cứa vào những chỗ kín hơn như cổ và bắp tay. Khổ nỗi, tôi chẳng cảm thấy gì hết. Tôi bắt đầu lẩm nhẩm bài hát quen thuộc "Tôi là người dư" mà khi xưa tôi đã sáng tác ra trong lúc sống vật vờ. Tôi đã hát nó cả tiếng đồng hồ trong bóng tối, muỗi thì vo ve bên tai, toàn thân ngứa ngáy vì bị đốt nhưng tôi chẳng buồn đứng dậy bật điện hay xua đuổi chúng. Tôi kiệt sức.
Mẹ mắng tôi ích kỉ cũng chẳng sai, tôi là đứa ích kỉ nhất quả đất. Tôi ghét sự đụng chạm, tôi ghét rất nhiều thứ trên đời. Và đặc biệt ghét hơn khi có ai đó chạm vào đồ của tôi khi tôi ko muốn. Thế mà tôi vẫn có thể cười mà đáp lại, giả dối đến khó chịu nhỉ ?
Mẹ bảo tôi phải yêu thương cháu, cháu nó còn bé, chưa biết cái gì....tôi cũng muốn lắm nhưng làm ko nổi, cứ nhìn cái mặt nó là tôi muốn đánh rồi chứ yêu thương cái khỉ gì ? Trong lúc tức giận, mẹ đã thể hiện lại cái bản chất thực sự. Mẹ ghét bạn bè tôi, mẹ ko thích họ. Tôi bị tổn thương, đau đớn thực sự. Chân tôi đang run rẩy cũng ngừng ngay lại, tôi ko nhìn mẹ, đôi mắt tôi đờ đẫn nhìn vào đống đồ lộn xộn vừa nhặt lại phía trước. Tôi muốn khóc oà, nhưng tuyệt nhiên tâm tôi tĩnh lặng lạ thường. Chẳng nói một câu gì, tôi ko thể đáp lại. Mẹ chê bai những tác phẩm mà tôi viết, mẹ khinh rẻ chúng. Một vết thương nữa lại được tạo ra, tim tôi đau nhói và tôi gần như đã ngừng thở chờ mẹ đi khỏi.
Tôi khóc ko nổi, khóc ko ra nước mắt. Lần thứ 2 trong tuần, tôi đã khóc oà lên. Nhưng mọi thứ bây giờ khiến tôi vô cùng hoang mang. Mẹ bảo tôi sống trong sung sướng quen rồi, nhưng có biết rằng tôi cũng có nỗi đau của riêng mình, rằng tôi bị tổn thương như thế nào khi sống trong gia đình này ko ? Nhiều lúc tôi tự nhận thấy, bản thân cũng chỉ là công cụ để mọi người trút giận và dè bỉu. Tôi muốn được sống như một người bình thường, nhưng thật ko thể tìm ra sự bình thường trong gia đình tôi. Bởi vốn dĩ, mọi mối quan hệ đã chẳng bình thường chút nào.
Trái tim tôi đang dần héo úa.
Đặc biệt là sau vụ con nhóc quỷ quái (cháu ruột tôi) ném hết đồ đạc của tôi ra ngoài ban công thì tôi chính thức phát khùng. Nếu là bình thường thì tôi chỉ khóc im ỉm một mình, chẳng để cho ai biết, nhưng lần này thì cảm xúc trong tôi bùng nổ. Tôi đã khóc gào lên, tôi điên thật sự...tôi ko chịu nổi cái cảm giác có ai đó vào phòng tôi, chạm vào đồ đạc của tôi và đối xử tệ hại với nó. Mẹ đã chửi tôi thậm tệ, phải, tôi bị chửi. Nghe những lời lẽ ấy, nước mắt tôi ngừng rơi, cảm xúc cũng tắt ngấm, tôi rơi vào trạng thái lơ lửng ko chạm đất. Mọi thứ đen kịt lại, tôi cảm thấy bản thân rỗng tuếch. Tôi chẳng còn là tôi nữa. Tôi ko còn cười khi ở trong nhà, ko thể cười nổi.
Tôi ghét cháu gái mình, ghét cay ghét đắng và tôi kiệm lời với nó hơn bao giờ hết.
Lại một lần nữa, tôi phải lấy cái đau để tìm lại cảm xúc. Nhưng tôi ko cứa vào cổ tay như lúc trước mà lần này tôi cứa vào những chỗ kín hơn như cổ và bắp tay. Khổ nỗi, tôi chẳng cảm thấy gì hết. Tôi bắt đầu lẩm nhẩm bài hát quen thuộc "Tôi là người dư" mà khi xưa tôi đã sáng tác ra trong lúc sống vật vờ. Tôi đã hát nó cả tiếng đồng hồ trong bóng tối, muỗi thì vo ve bên tai, toàn thân ngứa ngáy vì bị đốt nhưng tôi chẳng buồn đứng dậy bật điện hay xua đuổi chúng. Tôi kiệt sức.
Mẹ mắng tôi ích kỉ cũng chẳng sai, tôi là đứa ích kỉ nhất quả đất. Tôi ghét sự đụng chạm, tôi ghét rất nhiều thứ trên đời. Và đặc biệt ghét hơn khi có ai đó chạm vào đồ của tôi khi tôi ko muốn. Thế mà tôi vẫn có thể cười mà đáp lại, giả dối đến khó chịu nhỉ ?
Mẹ bảo tôi phải yêu thương cháu, cháu nó còn bé, chưa biết cái gì....tôi cũng muốn lắm nhưng làm ko nổi, cứ nhìn cái mặt nó là tôi muốn đánh rồi chứ yêu thương cái khỉ gì ? Trong lúc tức giận, mẹ đã thể hiện lại cái bản chất thực sự. Mẹ ghét bạn bè tôi, mẹ ko thích họ. Tôi bị tổn thương, đau đớn thực sự. Chân tôi đang run rẩy cũng ngừng ngay lại, tôi ko nhìn mẹ, đôi mắt tôi đờ đẫn nhìn vào đống đồ lộn xộn vừa nhặt lại phía trước. Tôi muốn khóc oà, nhưng tuyệt nhiên tâm tôi tĩnh lặng lạ thường. Chẳng nói một câu gì, tôi ko thể đáp lại. Mẹ chê bai những tác phẩm mà tôi viết, mẹ khinh rẻ chúng. Một vết thương nữa lại được tạo ra, tim tôi đau nhói và tôi gần như đã ngừng thở chờ mẹ đi khỏi.
Tôi khóc ko nổi, khóc ko ra nước mắt. Lần thứ 2 trong tuần, tôi đã khóc oà lên. Nhưng mọi thứ bây giờ khiến tôi vô cùng hoang mang. Mẹ bảo tôi sống trong sung sướng quen rồi, nhưng có biết rằng tôi cũng có nỗi đau của riêng mình, rằng tôi bị tổn thương như thế nào khi sống trong gia đình này ko ? Nhiều lúc tôi tự nhận thấy, bản thân cũng chỉ là công cụ để mọi người trút giận và dè bỉu. Tôi muốn được sống như một người bình thường, nhưng thật ko thể tìm ra sự bình thường trong gia đình tôi. Bởi vốn dĩ, mọi mối quan hệ đã chẳng bình thường chút nào.
Trái tim tôi đang dần héo úa.
Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011
Ảnh...về tôi...về Asko...về những người bạn quanh tôi...
Tôi và Ask...cùng những nụ cười xa vời...



Ask nhỏ bé...Ask dễ thương...nhưng Ask rất kiên cường...


Tôi cũng có những lúc thanh thản và thích thú...nhưng là khi ở bên Ask và Sak...nhưng cũng là khi trái tim tôi chưa khô héo như bây giờ...


Gia đình bé nhỏ của tôi...giờ đây cũng chỉ là một mảnh kí ức...

Em rất buồn...tại sao mọi người ko chịu hiểu ?
Ask nhỏ bé...Ask dễ thương...nhưng Ask rất kiên cường...
Tôi cũng có những lúc thanh thản và thích thú...nhưng là khi ở bên Ask và Sak...nhưng cũng là khi trái tim tôi chưa khô héo như bây giờ...
Gia đình bé nhỏ của tôi...giờ đây cũng chỉ là một mảnh kí ức...
Em rất buồn...tại sao mọi người ko chịu hiểu ?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)