Hôm nay, đầu buổi chiều mình có xích mích với gia đình. Vì một chuyện rất nhỏ nhặt, mình cũng biết mình hơi thái quá nhưng...thật sự mình kìm không được cái cảm giác khó chịu trong lòng.
Mang đồ qua cho Ask, chị nhắn tin bảo rằng không thể đi tiễn mình ra sân bay. Có chút hụt hẫng, rồi lại đọc tiếp câu cuối. Chị hỏi mình :" Em có buồn không?". Mình rất muốn nói :" Em buồn lắm"...nhưng tay lại nhắn lại rằng :" Không sao đâu..."
Cũng giống như khi bị ngã xe hôm đi chơi, câu đầu tiên chị hỏi không phải là :" Em có sao không? " mà lại là " Con cún có sao không? "...Cái cảm giác ấy, thực nhói. Có chút mất mát, có chút giận hờn nhưng những gì mình làm lại là bơ đi cảm giác trong lòng mà cười với chị. Ngã xe cũng đau lắm, tay bị trầy mất 2 miếng, đầu gối cũng sứt sát, bên hông tím bầm. Nhưng cơn đau ấy, đâu nhói bằng nơi ngực trái âm ỉ. Một ngày hôm ấy rất đáng nhớ.
Mình có xích mích với gia đình cũng có liên quan đến chị, vậy mà tất cả những gì mình nhận được lại là câu :" Em có buồn không? " và cái câu :" Cảm ơn " đầy khách khí. Mình đứng ngẩn người ở trước cửa nhà chị một lúc lâu, gió rất lạnh, có mưa nhỏ. Tâm đau, mình lại khóc. Có cảm giác mình bị chị đẩy ra xa rồi.
Ừ, khó chịu quá!
Nhưng mà không nên để lộ ra ngoài.
Chịu đựng một mình đi.
Không được làm phiền người khác nữa.
Mình làm mình chịu.
Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013
Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013
Mẹ yêu...
Dạo gần đây mình tâm sự với mẹ rất nhiều...à không, nói chính xác thì mẹ tâm sự với mình rất nhiều. Những gì mẹ cảm nhận, những gì mẹ chịu đựng...thật sự, trái tim mình nhói đau mỗi lần nghe mẹ tâm sự. Cảm giác khó chịu nghẹn nơi cổ, chỉ muốn mắng chửi thật to. Nhưng tất cả những gì mình làm lại là im lặng. Cũng có an ủi mẹ vài câu. Nhưng lại không tài nào nói được cái suy nghĩ trong đầu :"Mẹ khổ quá rồi".
Mười mấy năm rồi, mình mới có thể ngồi nói chuyện với mẹ lâu như thế. Không khó chịu, không cáu kỉnh và không thấy tủi hờn. Mẹ mình vất vả quá, thương mẹ thiệt nhiều. Muốn ôm mẹ thật lâu. Mình tự nhủ bản thân phải cố gắng kiếm tiền, sau này đón mẹ về ở cùng. Mình sẽ nuôi mẹ, không để cho mẹ khổ nữa, không cho ai bắt nạt hay khinh rẻ mẹ mình nữa. Mình hứa đấy.
Thật sự, tất cả trái tim mình bây giờ chỉ có mẹ. Mình muốn quan tâm mẹ nhiều hơn, muốn làm đứa con gái nũng nịu bên mẹ như hồi còn bé xíu. Cho mẹ một chỗ dựa tinh thần, cho mẹ có một đường lui an toàn thứ hai sau khi mẹ đã mất đường lui số một ngày trước. Một lối thoát mới.
Tối nay đi ăn với Sak, hai đứa đi mua áo...mình mua 1 áo 1 quần, Sak mua 1 áo 1 ví 1 đôi bông tai hình chuồn chuồn rất đẹp. Mình đã lựa hộ Sak, cảm giác ấy rất vui, khi hai đứa đi với nhau. Chẳng hiểu vì sao, mỗi lần mình buồn phiền điều gì, chỉ đi với Sak một lúc, dù hai đứa chẳng nói gì nhưng mình lại cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Đi ăn ốc, tám nhảm rất nhiều thứ. Rồi mình trở Sak về, câu chuyện lan man sang vấn đề gia đình. Hai đứa cứ đứng trước cửa nói chuyện với nhau, cảm giác thật yên bình. Có thể, mình và Sak thành bạn thân một phần cũng do gia đình hai đứa mình na ná nhau. Đều có cái bầu không khí chẳng hay ho cho lắm. Khi nói đến trường học, hai đứa muốn sau này thành lập một ngôi trường hạnh phúc. Không bắt nạt tẩy chay, không phân biệt đối xử, bạn bè yêu thương giúp đỡ nhau tận tình....Giống như Cat streets, như Kobayashi....Hai đứa mình muốn có một ngôi trường như thế....rồi nhẩm tính những đứa bạn đáng tin cậy có thể làm những gì....Cảm giác ấy thật vui. Thật hạnh phúc, bởi bọn mình đã không có những kí ức học trò tốt đẹp. Cấp 1 lẫn cấp 2 đều bị tẩy chay, lên cấp 3 cũng chẳng vui vẻ gì. Đại học lại càng tệ hại. Tất cả những gì bọn mình làm là cố gắng lạc quan, cố gắng không suy nghĩ tiêu cực. Sak rất mạnh mẽ, mình cũng sẽ cố gắng thay đổi bản thân. Trở nên mạnh mẽ hơn để không phụ thuộc vào ai, có thể bảo vệ những người mình yêu thương.
Lúc mình về, mắt Sak vẫn đỏ hoe, mắt mình cũng cay xè...nhưng bọn mình không khóc, vẫn tạm biệt nhau bằng nụ cười quen thuộc. Với hai đứa mình, cái cảm xúc ấy chỉ có bọn mình hiểu. Một giao ước ngầm. Một mối liên kết vô hình. Bởi bọn mình không như những đứa con gái bình thường khác, bọn mình chỉ cố làm mình trông giống như người bình thường thôi. Bởi lẽ, những thứ khác biệt thường bị đẩy ra vòng tròn cô lập mà. Có mấy người có thể bỏ qua sự khác biệt mà lại gần chứ? Cuộc đời mình cảm thấy may mắn nhất vì có những người bạn thực sự. Những người bạn không bao giờ bỏ rơi nhau. Dù có hơi quai quái một chút, nhưng họ đều là người tốt. Ở bên họ rất vui, rất bình yên. Thế là đủ rồi. Mình hạnh phúc, thế là đủ.
Mẹ à, con sẽ cố gắng. Hãy đợi con nhé, đợi một tương lai tốt đẹp hơn.
Con yêu mẹ nhiều.
Mười mấy năm rồi, mình mới có thể ngồi nói chuyện với mẹ lâu như thế. Không khó chịu, không cáu kỉnh và không thấy tủi hờn. Mẹ mình vất vả quá, thương mẹ thiệt nhiều. Muốn ôm mẹ thật lâu. Mình tự nhủ bản thân phải cố gắng kiếm tiền, sau này đón mẹ về ở cùng. Mình sẽ nuôi mẹ, không để cho mẹ khổ nữa, không cho ai bắt nạt hay khinh rẻ mẹ mình nữa. Mình hứa đấy.
Thật sự, tất cả trái tim mình bây giờ chỉ có mẹ. Mình muốn quan tâm mẹ nhiều hơn, muốn làm đứa con gái nũng nịu bên mẹ như hồi còn bé xíu. Cho mẹ một chỗ dựa tinh thần, cho mẹ có một đường lui an toàn thứ hai sau khi mẹ đã mất đường lui số một ngày trước. Một lối thoát mới.
Tối nay đi ăn với Sak, hai đứa đi mua áo...mình mua 1 áo 1 quần, Sak mua 1 áo 1 ví 1 đôi bông tai hình chuồn chuồn rất đẹp. Mình đã lựa hộ Sak, cảm giác ấy rất vui, khi hai đứa đi với nhau. Chẳng hiểu vì sao, mỗi lần mình buồn phiền điều gì, chỉ đi với Sak một lúc, dù hai đứa chẳng nói gì nhưng mình lại cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Đi ăn ốc, tám nhảm rất nhiều thứ. Rồi mình trở Sak về, câu chuyện lan man sang vấn đề gia đình. Hai đứa cứ đứng trước cửa nói chuyện với nhau, cảm giác thật yên bình. Có thể, mình và Sak thành bạn thân một phần cũng do gia đình hai đứa mình na ná nhau. Đều có cái bầu không khí chẳng hay ho cho lắm. Khi nói đến trường học, hai đứa muốn sau này thành lập một ngôi trường hạnh phúc. Không bắt nạt tẩy chay, không phân biệt đối xử, bạn bè yêu thương giúp đỡ nhau tận tình....Giống như Cat streets, như Kobayashi....Hai đứa mình muốn có một ngôi trường như thế....rồi nhẩm tính những đứa bạn đáng tin cậy có thể làm những gì....Cảm giác ấy thật vui. Thật hạnh phúc, bởi bọn mình đã không có những kí ức học trò tốt đẹp. Cấp 1 lẫn cấp 2 đều bị tẩy chay, lên cấp 3 cũng chẳng vui vẻ gì. Đại học lại càng tệ hại. Tất cả những gì bọn mình làm là cố gắng lạc quan, cố gắng không suy nghĩ tiêu cực. Sak rất mạnh mẽ, mình cũng sẽ cố gắng thay đổi bản thân. Trở nên mạnh mẽ hơn để không phụ thuộc vào ai, có thể bảo vệ những người mình yêu thương.
Lúc mình về, mắt Sak vẫn đỏ hoe, mắt mình cũng cay xè...nhưng bọn mình không khóc, vẫn tạm biệt nhau bằng nụ cười quen thuộc. Với hai đứa mình, cái cảm xúc ấy chỉ có bọn mình hiểu. Một giao ước ngầm. Một mối liên kết vô hình. Bởi bọn mình không như những đứa con gái bình thường khác, bọn mình chỉ cố làm mình trông giống như người bình thường thôi. Bởi lẽ, những thứ khác biệt thường bị đẩy ra vòng tròn cô lập mà. Có mấy người có thể bỏ qua sự khác biệt mà lại gần chứ? Cuộc đời mình cảm thấy may mắn nhất vì có những người bạn thực sự. Những người bạn không bao giờ bỏ rơi nhau. Dù có hơi quai quái một chút, nhưng họ đều là người tốt. Ở bên họ rất vui, rất bình yên. Thế là đủ rồi. Mình hạnh phúc, thế là đủ.
Mẹ à, con sẽ cố gắng. Hãy đợi con nhé, đợi một tương lai tốt đẹp hơn.
Con yêu mẹ nhiều.
Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013
Một lần nữa...
Hôm nay là một ngày đẹp trời, không âm u, không mưa bão...có nắng...nắng rất to.
Đáng nhẽ hôm nay là ngày mình đi chụp ảnh. Nhưng, cuộc hẹn đã bị lãng quên mất rồi.
23 cuộc gọi nhỡ, ừ, mình rất kiên nhẫn ngồi gọi điện cho anh. Ngồi lâu thật lâu. Nhưng tất cả mình nhận được là những tiếng tút tút kéo dài từ bên kia máy. Mình biết, anh đang ngủ. Anh ngủ quên mất rồi.
Mình không giận anh, thực sự. Chỉ là, có chút thất vọng. Mình, đã rất háo hức về cuộc hẹn chiều nay. Mình đã hào hứng make up và chọn đồ rất lâu, tâm trạng hồi hộp thật dài. Nhưng, có lẽ là mình đã quên mất, cái điều luôn bắt đầu kể từ khi mình gặp anh...đó là chờ đợi. Ừ, anh luôn đến muộn hơn giờ đã hẹn. Vì nhiều nguyên nhân. Còn mình, mãi cứ đứng đợi, một mình, trong sự thấp thỏm và một chút cảm giác sợ hãi.
Nắng hôm nay thực sự to lắm, mình đã toát rất nhiều mồ hôi. Đi bộ một quãng đường thật dài để đến hiệu sách, mình gần như ướt sũng trong lớp mồ hôi trên người. Nóng, ngốt đến đầu óc muốn quay cuồng. Tìm được 2 bộ ưng ý, mình thanh toán rồi ra về với cái ba lô nặng trịch. Chân có chút đau, nhưng vẫn chịu được. Mình lại trở về bằng con đường cũ, vẫn là đi bộ. Cảm thấy con đường ấy thật dài, đi mãi đi mãi mà chẳng thấy điểm dừng ở đâu, có chút mệt mỏi, có chút nản lòng. Về đến đầu phố, mình mua một chai C2 lạnh, uống một ngụm nhỏ rồi lại tiếp một ngụm nữa, cứ thế, khi về đến nhà, cái chai đã trống không. Đầu mình trống rỗng, cảm xúc cũng trống rỗng...mọi thứ đều trống rỗng. Mình cố làm mọi cách để mình cười vui lên, nhưng cũng chỉ được một lúc, rồi lại trở lại cái trạng thái trống rỗng như ban đầu. Gần 4h, Trico đến gặp mình, đưa mình cái đồng hồ mà Trico hứa tặng mình lúc trước. Mình thật sự rất vui, dù rằng, công ty gửi nhầm mẫu rồi. Ngồi nói chuyện với Trico, mình thấy lòng nhẹ đi đôi chút, cười nói, tám nhảm. Nhưng lúc Trico về, mình lại cười không nổi. Cảm xúc lại chìm dần, chìm dẫn, rồi tắt ngấm.
Mình đi tắm, anh đã dậy và gọi lại cho mình. Anh hẹn mình tối nay đi chơi, mình đồng ý, lòng chẳng có cảm giác gì hết. Ừ thì không muốn anh nghĩ nhiều, bởi chính mình cũng chẳng nghĩ nhiều. Đầu óc mình trống rỗng mà. Anh hẹn 8h qua, rồi anh lại đến muộn. Có vẻ mình khá khắt khe về thời gian. Thói quen, chẳng biết tốt hay xấu. Ngồi sau xe, mặt mình đờ ra, mình cười không nổi. Anh đưa mình đi ăn nem chua nướng với uống trà chanh, ăn củ đậu. Mình cố lắm mới ăn được hết 2 cái nem, vị thật đắng. Ăn xong, anh đưa mình ra Hồ Tây, đi lòng vòng một đoạn dài. Anh có mang theo máy ảnh, mình biết anh muốn chụp bù cho mình...nhưng mà, mình không còn hứng thú nữa. Có lẽ, tất cả cảm xúc hồi hộp và mong chờ của mình hôm nay đều bị cái nắng chiều gay gắt thiêu cháy rồi. Chẳng còn sót lại, dù chỉ là một mẩu nhỏ. Lúc đi qua hàng bán chong chóng, mình bỗng có cái suy nghĩ kì lạ. Rằng khi chong chóng quay, nó sẽ thổi luôn cả đống cảm xúc hỗn độn của mình đi. Ừ, nghĩ thế và mình đòi anh mua cho mình. Nhìn nó xoay tít thật vui. Hai màu trộn vào nhau, đẹp lạ. Mình đã cười, thật vui vẻ và hát cái giai điệu cứ ngân nga mãi trong đầu một cách thật lặng lẽ.
Anh nghĩ mình đang giận anh, nhưng mình không có giận mà. Chỉ là từ cái hôm anh bảo không thích mình khóc và ghét mình suốt ngày nghĩ về quá khứ thì như một bản năng, mình đã thu lại một phần cảm xúc của bản thân. Từ nay về sau, mình sẽ không bao giờ khóc trước mặt anh nữa. Chính xác hơn là, sẽ không còn có thể khóc trước mặt anh nữa. Cũng giống như Chị 5 vậy, mình chẳng còn chia sẻ bất cứ tâm sự gì với chị được nữa. Chỉ là phản xạ có điều kiện, không phải mình cố ý hay ghét bỏ hoặc không tin chị đâu. Chỉ là một phản ứng tự bảo vệ bản thân thôi. Mình rất sợ bị tổn thương, nên mình cứ tự động loại trừ mọi mối đe dọa làm mình sợ.
Có lẽ hôm nay mình đã sai khi nhắn tin cho nó, bởi lẽ lúc ấy nó đang hạnh phúc với ông xã của mình lắm. Tự dưng có đứa thần kinh nhảy vô nói năng liên thiên, ừ, công nhận điên thật. Không nên chia sẻ mọi điều, không nên cho đi tất cả....ít nhất, phải giữ lại một đường lui. Có như thế, mới bảo vệ được cái tâm hồn mỏng manh đầy sẹo này được.
Mai mẹ lên rồi, mình sẽ về Bắc Giang. Không còn gặp anh nữa à? Anh bảo anh sẽ về với mình, nhưng mình sợ anh phiền lắm, anh đang làm đồ án mà. Bận lắm, không dưng phải quan tâm thêm đứa phiền phức như mình chắc là anh cũng mệt mỏi lắm đi. Vậy nên, mình phải ngoan nha, không được nhõng nhẽo, không được than thở...không được làm phiền người khác. Ừ, mình sẽ cố gắng, cố gắng thật nhiều. Không làm phiền người khác nữa, tự mình cố gắng thôi.
Mình sẽ làm được, không tâm sự, không chia sẻ, mọi thứ chỉ một mình mình hiểu, một mình mình cảm nhận.
Sẽ không có ai thấy mình phiền phức nữa, mình sẽ là đứa trẻ ngoan, sẽ không bị ghét.
Mình làm được mà!!!
Đáng nhẽ hôm nay là ngày mình đi chụp ảnh. Nhưng, cuộc hẹn đã bị lãng quên mất rồi.
23 cuộc gọi nhỡ, ừ, mình rất kiên nhẫn ngồi gọi điện cho anh. Ngồi lâu thật lâu. Nhưng tất cả mình nhận được là những tiếng tút tút kéo dài từ bên kia máy. Mình biết, anh đang ngủ. Anh ngủ quên mất rồi.
Mình không giận anh, thực sự. Chỉ là, có chút thất vọng. Mình, đã rất háo hức về cuộc hẹn chiều nay. Mình đã hào hứng make up và chọn đồ rất lâu, tâm trạng hồi hộp thật dài. Nhưng, có lẽ là mình đã quên mất, cái điều luôn bắt đầu kể từ khi mình gặp anh...đó là chờ đợi. Ừ, anh luôn đến muộn hơn giờ đã hẹn. Vì nhiều nguyên nhân. Còn mình, mãi cứ đứng đợi, một mình, trong sự thấp thỏm và một chút cảm giác sợ hãi.
Nắng hôm nay thực sự to lắm, mình đã toát rất nhiều mồ hôi. Đi bộ một quãng đường thật dài để đến hiệu sách, mình gần như ướt sũng trong lớp mồ hôi trên người. Nóng, ngốt đến đầu óc muốn quay cuồng. Tìm được 2 bộ ưng ý, mình thanh toán rồi ra về với cái ba lô nặng trịch. Chân có chút đau, nhưng vẫn chịu được. Mình lại trở về bằng con đường cũ, vẫn là đi bộ. Cảm thấy con đường ấy thật dài, đi mãi đi mãi mà chẳng thấy điểm dừng ở đâu, có chút mệt mỏi, có chút nản lòng. Về đến đầu phố, mình mua một chai C2 lạnh, uống một ngụm nhỏ rồi lại tiếp một ngụm nữa, cứ thế, khi về đến nhà, cái chai đã trống không. Đầu mình trống rỗng, cảm xúc cũng trống rỗng...mọi thứ đều trống rỗng. Mình cố làm mọi cách để mình cười vui lên, nhưng cũng chỉ được một lúc, rồi lại trở lại cái trạng thái trống rỗng như ban đầu. Gần 4h, Trico đến gặp mình, đưa mình cái đồng hồ mà Trico hứa tặng mình lúc trước. Mình thật sự rất vui, dù rằng, công ty gửi nhầm mẫu rồi. Ngồi nói chuyện với Trico, mình thấy lòng nhẹ đi đôi chút, cười nói, tám nhảm. Nhưng lúc Trico về, mình lại cười không nổi. Cảm xúc lại chìm dần, chìm dẫn, rồi tắt ngấm.
Mình đi tắm, anh đã dậy và gọi lại cho mình. Anh hẹn mình tối nay đi chơi, mình đồng ý, lòng chẳng có cảm giác gì hết. Ừ thì không muốn anh nghĩ nhiều, bởi chính mình cũng chẳng nghĩ nhiều. Đầu óc mình trống rỗng mà. Anh hẹn 8h qua, rồi anh lại đến muộn. Có vẻ mình khá khắt khe về thời gian. Thói quen, chẳng biết tốt hay xấu. Ngồi sau xe, mặt mình đờ ra, mình cười không nổi. Anh đưa mình đi ăn nem chua nướng với uống trà chanh, ăn củ đậu. Mình cố lắm mới ăn được hết 2 cái nem, vị thật đắng. Ăn xong, anh đưa mình ra Hồ Tây, đi lòng vòng một đoạn dài. Anh có mang theo máy ảnh, mình biết anh muốn chụp bù cho mình...nhưng mà, mình không còn hứng thú nữa. Có lẽ, tất cả cảm xúc hồi hộp và mong chờ của mình hôm nay đều bị cái nắng chiều gay gắt thiêu cháy rồi. Chẳng còn sót lại, dù chỉ là một mẩu nhỏ. Lúc đi qua hàng bán chong chóng, mình bỗng có cái suy nghĩ kì lạ. Rằng khi chong chóng quay, nó sẽ thổi luôn cả đống cảm xúc hỗn độn của mình đi. Ừ, nghĩ thế và mình đòi anh mua cho mình. Nhìn nó xoay tít thật vui. Hai màu trộn vào nhau, đẹp lạ. Mình đã cười, thật vui vẻ và hát cái giai điệu cứ ngân nga mãi trong đầu một cách thật lặng lẽ.
Anh nghĩ mình đang giận anh, nhưng mình không có giận mà. Chỉ là từ cái hôm anh bảo không thích mình khóc và ghét mình suốt ngày nghĩ về quá khứ thì như một bản năng, mình đã thu lại một phần cảm xúc của bản thân. Từ nay về sau, mình sẽ không bao giờ khóc trước mặt anh nữa. Chính xác hơn là, sẽ không còn có thể khóc trước mặt anh nữa. Cũng giống như Chị 5 vậy, mình chẳng còn chia sẻ bất cứ tâm sự gì với chị được nữa. Chỉ là phản xạ có điều kiện, không phải mình cố ý hay ghét bỏ hoặc không tin chị đâu. Chỉ là một phản ứng tự bảo vệ bản thân thôi. Mình rất sợ bị tổn thương, nên mình cứ tự động loại trừ mọi mối đe dọa làm mình sợ.
Có lẽ hôm nay mình đã sai khi nhắn tin cho nó, bởi lẽ lúc ấy nó đang hạnh phúc với ông xã của mình lắm. Tự dưng có đứa thần kinh nhảy vô nói năng liên thiên, ừ, công nhận điên thật. Không nên chia sẻ mọi điều, không nên cho đi tất cả....ít nhất, phải giữ lại một đường lui. Có như thế, mới bảo vệ được cái tâm hồn mỏng manh đầy sẹo này được.
Mai mẹ lên rồi, mình sẽ về Bắc Giang. Không còn gặp anh nữa à? Anh bảo anh sẽ về với mình, nhưng mình sợ anh phiền lắm, anh đang làm đồ án mà. Bận lắm, không dưng phải quan tâm thêm đứa phiền phức như mình chắc là anh cũng mệt mỏi lắm đi. Vậy nên, mình phải ngoan nha, không được nhõng nhẽo, không được than thở...không được làm phiền người khác. Ừ, mình sẽ cố gắng, cố gắng thật nhiều. Không làm phiền người khác nữa, tự mình cố gắng thôi.
Mình sẽ làm được, không tâm sự, không chia sẻ, mọi thứ chỉ một mình mình hiểu, một mình mình cảm nhận.
Sẽ không có ai thấy mình phiền phức nữa, mình sẽ là đứa trẻ ngoan, sẽ không bị ghét.
Mình làm được mà!!!
Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013
Tears...
Hôm nay là một ngày kì quặc.
Mình không thể kiểm soát được nước mắt, nó cứ rơi mãi, rơi hoài. Càng muốn nó ngừng nó càng rớt nhiều hơn. Nhìn anh, nghĩ về anh mình thấy sợ. Nỗi sợ mơ hồ không rõ nghĩa.
Làm sao thế này? Dư trấn giấc mơ kia vẫn còn lảng vảng đâu đây, đeo bám đâu đó trong mình. Có lẽ là do nó, bóng đêm đen dày đặc bao phủ mọi thứ. Mình cứ mãi bị ám ảnh bới bàn tay kia. Sự hẫng hụt, mất mát này là gì?
Giọng hát vang vang bên tai, có cảm giác hoài cổ. Đồng thời, cũng thấy run rẩy, giai điệu ấy khiến mình nghĩ đến những cuộc chia li. Hình ảnh hai bàn tay buông rời cứ lặp đi lặp lại trong đầu, có cơn mưa tầm tã. Mọi thứ đều bị bao trùm trong màu xám u ám.
Có lẽ, tinh thần của mình dạo này không được ổn định. Nên suy nghĩ vớ vẩn hơn trước nhiều quá. Dễ khóc, dễ tủi thân, dễ cảm thấy lạc lõng cô đơn khi tất cả chìm vào tĩnh lặng. Khi đêm về, mọi âm thanh gần như bị bóng đêm nuốt chửng. Thi thoảng có tiếng gió len qua tán lá cây cạnh cửa sổ, và tiếng mưa rả rích. Cái âm thanh ồn ào mà tĩnh mịch. Nhiều lúc, mình có cảm giác bản thân cũng bị nuốt gọn mất rồi. Nằm đợi trời sáng, cảm giác không tốt chút nào.
Tĩnh tâm nào.
Suy nghĩ quá nhiều rồi.
Ok!! Smile....Smile....Smile~~~
Mình không thể kiểm soát được nước mắt, nó cứ rơi mãi, rơi hoài. Càng muốn nó ngừng nó càng rớt nhiều hơn. Nhìn anh, nghĩ về anh mình thấy sợ. Nỗi sợ mơ hồ không rõ nghĩa.
Làm sao thế này? Dư trấn giấc mơ kia vẫn còn lảng vảng đâu đây, đeo bám đâu đó trong mình. Có lẽ là do nó, bóng đêm đen dày đặc bao phủ mọi thứ. Mình cứ mãi bị ám ảnh bới bàn tay kia. Sự hẫng hụt, mất mát này là gì?
Giọng hát vang vang bên tai, có cảm giác hoài cổ. Đồng thời, cũng thấy run rẩy, giai điệu ấy khiến mình nghĩ đến những cuộc chia li. Hình ảnh hai bàn tay buông rời cứ lặp đi lặp lại trong đầu, có cơn mưa tầm tã. Mọi thứ đều bị bao trùm trong màu xám u ám.
Có lẽ, tinh thần của mình dạo này không được ổn định. Nên suy nghĩ vớ vẩn hơn trước nhiều quá. Dễ khóc, dễ tủi thân, dễ cảm thấy lạc lõng cô đơn khi tất cả chìm vào tĩnh lặng. Khi đêm về, mọi âm thanh gần như bị bóng đêm nuốt chửng. Thi thoảng có tiếng gió len qua tán lá cây cạnh cửa sổ, và tiếng mưa rả rích. Cái âm thanh ồn ào mà tĩnh mịch. Nhiều lúc, mình có cảm giác bản thân cũng bị nuốt gọn mất rồi. Nằm đợi trời sáng, cảm giác không tốt chút nào.
Tĩnh tâm nào.
Suy nghĩ quá nhiều rồi.
Ok!! Smile....Smile....Smile~~~
Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013
Hands...
Nước mắt cứ chực trào, chả hiểu tại sao nữa?
Chỉ biết thấy buồn lạ, có chút lộn xộn không rõ nghĩa và một chút mất mát không nói nên lời.
Thấy lạnh, muốn được anh ôm vào lòng, mượn chút ấm áp từ anh để xoa dịu cái lạnh của sự trống rỗng. Nhưng anh không ở đây, anh quá xa với mình. Xa lắm.
Nếu buổi sáng mình thấy thật uể oải, thì buổi chiều mình đắm chìm trong hạnh phúc ngây ngất với Sak, Dê và bé Linh. Ừ, mình thích được tặng quà, chẳng cần mấy món đồ ấy phải có giá trị, miễn sao người tặng nghĩ đến mình khi mua đồ và mua nó để dành riêng cho mình là mình đã thấy hạnh phúc vô cùng rồi. Dẫu cho nó chỉ là một cái kẹo thì đó cũng là tấm lòng. Mình biết, mình là một người rất tham lam, hám tiền, hám ăn vặt...thậm chí mình còn có tính chiếm hữu rất cao nữa. Tính khí phiền phức. Bản chất đáng ghét. Một người khó ưa. Mình biết mà.
Tối qua mình đã mơ, về một đôi tay rất ấm. Bàn tay ấy nắm lấy tay mình. Dù chẳng biết đấy là ai, chẳng nhìn thấy gì ngoài đôi tay ấy trong bóng tối. Thế nhưng, mình thấy an tâm lạ. Người ấy nắm lấy tay mình, dắt mình đi mãi, đi mãi, cho đến khi hết đoạn đường mờ mịt. Khi mình bước ra ngoài ánh sáng, quay đầu lại, mọi thứ sau lưng như một bức tường màu đen, chỉ có bàn tay ấy chìa ra...giống một lời tạm biệt. Mình òa khóc nức nở, muốn chạy về phía tối ấy, muốn kéo người ấy ra, nhưng không được. Mình chợt nhận ra, bản thân lúc ấy bé lắm, chỉ là một cô nhóc 5 tuổi thôi. Bàn tay mình lọt thỏm trong bàn tay to lớn ấy. Chẳng hiểu sao, cảm giác ấy rất quen. Khi đôi tay bị buông ra, mình bị hẫng một nhịp. Tim đập dồn, đôi mắt vẫn luôn cố mở to nhìn thẳng vào bóng tối trước mặt. Nhưng, ngoài bàn tay ấy thì mình lại chẳng thấy gì khác rõ ràng. Người ấy xoa đầu mình, vuốt nhẹ má mình...có cảm giác, người ấy đang cười. Trong đầu lúc ấy có nhận thức người ấy đang cười. Nhưng mình lại khóc, không có tiếng, chỉ là nước mắt cứ lặng lẽ chảy ra. Mình vẫn cứ nhìn đăm đăm về phía trước cho đến khi bàn tay ấy che mắt mình lại. Khi mở mắt ra, không còn bức tường bóng tối ấy nữa, chỉ là một nền trắng tinh...trống rỗng. Khi tỉnh dậy, mình đã thơ thẩn mất một lúc lâu. Chẳng biết phải làm gì, chỉ là, có cái gì uất nghẹn nơi lồng ngực. Rất khó chịu.
Vừa nhắn tin cho anh, có lẽ anh ngủ rồi. Nhớ anh, muốn gặp anh. Muốn ôm anh thật chặt. Sao cứ có cảm giác sợ hãi thế này nhỉ? Muốn khóc. Người lạnh. Lạnh lắm ấy.
Tệ quá. Mình không ổn chút nào.
Giấc mơ đáng sợ.
Mình thấy sợ.
Sợ lắm.
...
Chỉ biết thấy buồn lạ, có chút lộn xộn không rõ nghĩa và một chút mất mát không nói nên lời.
Thấy lạnh, muốn được anh ôm vào lòng, mượn chút ấm áp từ anh để xoa dịu cái lạnh của sự trống rỗng. Nhưng anh không ở đây, anh quá xa với mình. Xa lắm.
Nếu buổi sáng mình thấy thật uể oải, thì buổi chiều mình đắm chìm trong hạnh phúc ngây ngất với Sak, Dê và bé Linh. Ừ, mình thích được tặng quà, chẳng cần mấy món đồ ấy phải có giá trị, miễn sao người tặng nghĩ đến mình khi mua đồ và mua nó để dành riêng cho mình là mình đã thấy hạnh phúc vô cùng rồi. Dẫu cho nó chỉ là một cái kẹo thì đó cũng là tấm lòng. Mình biết, mình là một người rất tham lam, hám tiền, hám ăn vặt...thậm chí mình còn có tính chiếm hữu rất cao nữa. Tính khí phiền phức. Bản chất đáng ghét. Một người khó ưa. Mình biết mà.
Tối qua mình đã mơ, về một đôi tay rất ấm. Bàn tay ấy nắm lấy tay mình. Dù chẳng biết đấy là ai, chẳng nhìn thấy gì ngoài đôi tay ấy trong bóng tối. Thế nhưng, mình thấy an tâm lạ. Người ấy nắm lấy tay mình, dắt mình đi mãi, đi mãi, cho đến khi hết đoạn đường mờ mịt. Khi mình bước ra ngoài ánh sáng, quay đầu lại, mọi thứ sau lưng như một bức tường màu đen, chỉ có bàn tay ấy chìa ra...giống một lời tạm biệt. Mình òa khóc nức nở, muốn chạy về phía tối ấy, muốn kéo người ấy ra, nhưng không được. Mình chợt nhận ra, bản thân lúc ấy bé lắm, chỉ là một cô nhóc 5 tuổi thôi. Bàn tay mình lọt thỏm trong bàn tay to lớn ấy. Chẳng hiểu sao, cảm giác ấy rất quen. Khi đôi tay bị buông ra, mình bị hẫng một nhịp. Tim đập dồn, đôi mắt vẫn luôn cố mở to nhìn thẳng vào bóng tối trước mặt. Nhưng, ngoài bàn tay ấy thì mình lại chẳng thấy gì khác rõ ràng. Người ấy xoa đầu mình, vuốt nhẹ má mình...có cảm giác, người ấy đang cười. Trong đầu lúc ấy có nhận thức người ấy đang cười. Nhưng mình lại khóc, không có tiếng, chỉ là nước mắt cứ lặng lẽ chảy ra. Mình vẫn cứ nhìn đăm đăm về phía trước cho đến khi bàn tay ấy che mắt mình lại. Khi mở mắt ra, không còn bức tường bóng tối ấy nữa, chỉ là một nền trắng tinh...trống rỗng. Khi tỉnh dậy, mình đã thơ thẩn mất một lúc lâu. Chẳng biết phải làm gì, chỉ là, có cái gì uất nghẹn nơi lồng ngực. Rất khó chịu.
Vừa nhắn tin cho anh, có lẽ anh ngủ rồi. Nhớ anh, muốn gặp anh. Muốn ôm anh thật chặt. Sao cứ có cảm giác sợ hãi thế này nhỉ? Muốn khóc. Người lạnh. Lạnh lắm ấy.
Tệ quá. Mình không ổn chút nào.
Giấc mơ đáng sợ.
Mình thấy sợ.
Sợ lắm.
...
Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013
Lảm nhảm...
Trời u ám, làm mình cũng u ám theo...=.="....
Chiều qua lết xác về Bg thật mệt, đồ đạc hơi lỉnh kỉnh chút đỉnh, đi xe thì gật gà gật gù...chả biết tại sao dạo này thèm ngủ khủng khiếp. Lúc nào cũng chỉ muốn nhắm mắt lại đi gặp Chu Công. (-. -")....
Nhớ anh, ờ, mới không gặp có một hôm mà nhớ thế này đấy. Chắc giờ này anh vẫn đang ngủ ngon lành trên giường. Haiz~ Sao vẫn cảm thấy không đủ nhỉ? Có lẽ tại mình tham lam quá. Càng lúc càng muốn có nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Đúng là lòng tham vô đáy a~
Dạo này mình suy nghĩ rất vớ vẩn, bị giằng xé tinh thần bới 2 ý nghĩ trái chiều. Một bên thì là anh không thật sự yêu mình, một bên thì là anh có yêu mình. Nhiều lúc ngồi ngẩn người, rồi lại cáu bẳn, rồi lại buồn thiu. Cứ lặp đi lặp lại. Lý trí ơi, mày đi chơi đâu rồi? Quay về đi, không thì ta phát điên mất.
Đang đến kinh kì, vừa mệt vừa đau. Tính khí cũng xoay mòng mòng chỉ trong tích tắc. Dễ cáu, dễ gắt gỏng, cũng dễ tủi thân hơn nữa. Làm con gái thật khổ!! :((((((((((
Chiều qua lết xác về Bg thật mệt, đồ đạc hơi lỉnh kỉnh chút đỉnh, đi xe thì gật gà gật gù...chả biết tại sao dạo này thèm ngủ khủng khiếp. Lúc nào cũng chỉ muốn nhắm mắt lại đi gặp Chu Công. (-. -")....
Nhớ anh, ờ, mới không gặp có một hôm mà nhớ thế này đấy. Chắc giờ này anh vẫn đang ngủ ngon lành trên giường. Haiz~ Sao vẫn cảm thấy không đủ nhỉ? Có lẽ tại mình tham lam quá. Càng lúc càng muốn có nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Đúng là lòng tham vô đáy a~
Dạo này mình suy nghĩ rất vớ vẩn, bị giằng xé tinh thần bới 2 ý nghĩ trái chiều. Một bên thì là anh không thật sự yêu mình, một bên thì là anh có yêu mình. Nhiều lúc ngồi ngẩn người, rồi lại cáu bẳn, rồi lại buồn thiu. Cứ lặp đi lặp lại. Lý trí ơi, mày đi chơi đâu rồi? Quay về đi, không thì ta phát điên mất.
Đang đến kinh kì, vừa mệt vừa đau. Tính khí cũng xoay mòng mòng chỉ trong tích tắc. Dễ cáu, dễ gắt gỏng, cũng dễ tủi thân hơn nữa. Làm con gái thật khổ!! :((((((((((
Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013
Yên Bình...
Cái khoảnh khắc này thật rất thích, ngồi nghe những bản nhạc tiếng phạn của phật, ngắm anh ngủ ngon lành bên cạnh...
Cái không gian được bao trùm bởi ánh sáng vàng cam nhàn nhạt của đèn ngủ đầu giường, trái tim thấy yên bình lạ, chẳng nói gì cả, chỉ là ngồi lướt web, viết blog, thế là đủ thấy vui, thấy hài lòng...*cười*
Tuần này sẽ về ra mắt bố mẹ anh, run lắm ấy, nghĩ đến mà muốn quay đầu bỏ chạy!! =.="...Biết là ko nên thế, cơ mà mình nhát lắm aaaaaaa~~~~~~~~
Sắp bay rồi, chỉ đợi trường gửi giấy EC về để đi làm thủ tục xin Visa nữa thôi là xong. Nghĩ đến việc sắp phải chia tay mọi người thật buồn quá!!!
Anh sẽ đợi mình chứ? Mình chẳng muốn đi gì cả!! :(((((((((((
Oaaaaaaaaaaaa....................Mình muốn đi chụp ảnh, cơ mà mập lắm, ko chụp đâu, đã thế ăn mặc còn bôi bác nữa!! :((((((((((((((
Muốn ăn kem quá, muốn ăn trứng sốt cà chua của mẹ làm, muốn ăn canh cải cúc, muốn ăn ngồng cải!! Mình muốn ăn aaaaaaaaaaaa.........Sau này chắc gì còn cơ hội ăn uống tử tế nữa chớ??? *khóc*
Không ổn, lại tự kỉ nữa rồi, tốt nhất ngồi đọc truyện nhảm tiếp, ko thì lại điên mất!! *nhăn mũi*
Cái không gian được bao trùm bởi ánh sáng vàng cam nhàn nhạt của đèn ngủ đầu giường, trái tim thấy yên bình lạ, chẳng nói gì cả, chỉ là ngồi lướt web, viết blog, thế là đủ thấy vui, thấy hài lòng...*cười*
Tuần này sẽ về ra mắt bố mẹ anh, run lắm ấy, nghĩ đến mà muốn quay đầu bỏ chạy!! =.="...Biết là ko nên thế, cơ mà mình nhát lắm aaaaaaa~~~~~~~~
Sắp bay rồi, chỉ đợi trường gửi giấy EC về để đi làm thủ tục xin Visa nữa thôi là xong. Nghĩ đến việc sắp phải chia tay mọi người thật buồn quá!!!
Anh sẽ đợi mình chứ? Mình chẳng muốn đi gì cả!! :(((((((((((
Oaaaaaaaaaaaa....................Mình muốn đi chụp ảnh, cơ mà mập lắm, ko chụp đâu, đã thế ăn mặc còn bôi bác nữa!! :((((((((((((((
Muốn ăn kem quá, muốn ăn trứng sốt cà chua của mẹ làm, muốn ăn canh cải cúc, muốn ăn ngồng cải!! Mình muốn ăn aaaaaaaaaaaa.........Sau này chắc gì còn cơ hội ăn uống tử tế nữa chớ??? *khóc*
Không ổn, lại tự kỉ nữa rồi, tốt nhất ngồi đọc truyện nhảm tiếp, ko thì lại điên mất!! *nhăn mũi*
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)