Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

Je deviens fou! Sauve-moi!

Mình Cần một lối thoát! 
Tâm trạng bế tắc! Hướng đi mờ mịt! Cứ tiếp tục thế này mình sẽ nghĩ quẩn mất!!
Có ai đó...cứu tôi!!

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

TMD!!

Ngồi lủi thủi trong phòng, những âm Thanh khó chịu cứ quanh quẩn bên tai
Ừ thì áp lực, mình cũng muốn điên rồi!!

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

Thu

Trời bắt đầu lạnh dần rồi!! 
Không khí có vẻ khô, cảm giác hơi lạc lõng...
Dễ cáu, dễ buồn, dễ tủi thân
Có vẻ mình là người quá cố chấp, quá cường liệt, nên mới chẳng chịu nhượng Bộ như thế!
Ừ thì đến đâu thì đến! 
Mình buông tay!

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Mọi thứ thật tồi tệ!! Mình chẳng kiểm soát nổi bản thân! Nhìn những vết sẹo trên cổ tay, có xúc động muốn khóc! Muốn rạch thêm vài nhát! Muốn tìm cái đau để Bình ổn tâm trạng!!
Khỉ thật!

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

Em...


Một chút gió cho lòng tôi xao xuyến
Một ánh mắt khiến tôi bỗng bồi hồi
Một nụ cười khiến tôi như ngừng thở
Một cái nắm tay trói gọn con Tim tôi

Em rực rỡ như ánh Dương mùa Hạ
Em tinh khiết như sương buổi sớm Mai
Em ngọt ngào như Hương Lan trong gió
Em đẹp lắm trong mắt tôi như thần

Cơn mưa rào mưa giăng đầy trên phố
Trong Tim tôi ướt đôi mắt đen huyền
Giữa nhịp sống dòng đời đầy tấp nập
Ngã tư đường lẻ bóng đứng bơ vơ

Em xa tôi ngày đầu thu năm ấy
Tay buông lơi buông hết mọi sự đời
Và tôi biết sẽ không bao giờ nữa
Em nhìn tôi mà trao một nụ cười

Hình bóng em chỉ còn là kí ức
Nhạt nhoà theo tôi mãi một cuộc đời
Người cười tôi si tình trong vô vọng
Tôi cười người vì người quá vô tâm

Muốn ôm em hãm thật sâu trong lòng
Tôi cũng biết điều đó là không thể
Trùng trùng giấc mơ Đan xen vào thực tại
Tỉnh tỉnh mê mê chẳng phân rõ đêm ngày

Miệng méo mó mà  khóc không ra tiếng
Từng giọt rơi vỡ oà trên tay tôi
Trời xanh lắm nắng vàng rực rỡ lắm
Nắm chặt tay tôi nhìn em gượng cười

Ngã tư đường ta nắm chặt tay nhau
Tôi nặng nề dắt em qua con phố
Người nhìn tôi hiếu kì và thương hại
Tôi nhìn người bằng đôi mắt tối tăm
Tay nắm chặt vào khoảng không vô định.

Tôi thường hát bài ca "trường vọng nguyệt"
Giả như em vẫn đang ở bên tôi
Vai tựa vai vẫn như thủa ban đầu
Ngồi đối ẩm ngắm trăng cao Thanh lãnh

Hương Trà sen phảng phất nơi đâu đó
Khúc nhạc xưa cũng chầm chậm du dương
Ngồi tựa cửa nhìn về nơi xa lắm
Nhớ về em trong quằn quại thê lương
Muốn hôn em và thì thầm khe khẽ:

"Tôi yêu em yêu suốt cuộc đời này!"


Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Bơ đi

Hôm nay, đầu buổi chiều mình có xích mích với gia đình. Vì một chuyện rất nhỏ nhặt, mình cũng biết mình hơi thái quá nhưng...thật sự mình kìm không được cái cảm giác khó chịu trong lòng.

Mang đồ qua cho Ask, chị nhắn tin bảo rằng không thể đi tiễn mình ra sân bay. Có chút hụt hẫng, rồi lại đọc tiếp câu cuối. Chị hỏi mình :" Em có buồn không?". Mình rất muốn nói :" Em buồn lắm"...nhưng tay lại nhắn lại rằng :" Không sao đâu..."

Cũng giống như khi bị ngã xe hôm đi chơi, câu đầu tiên chị hỏi không phải là :" Em có sao không? " mà lại là " Con cún có sao không? "...Cái cảm giác ấy, thực nhói. Có chút mất mát, có chút giận hờn nhưng những gì mình làm lại là bơ đi cảm giác trong lòng mà cười với chị. Ngã xe cũng đau lắm, tay bị trầy mất 2 miếng, đầu gối cũng sứt sát, bên hông tím bầm. Nhưng cơn đau ấy, đâu nhói bằng nơi ngực trái âm ỉ. Một ngày hôm ấy rất đáng nhớ.

Mình có xích mích với gia đình cũng có liên quan đến chị, vậy mà tất cả những gì mình nhận được lại là câu :" Em có buồn không? " và cái câu :" Cảm ơn " đầy khách khí. Mình đứng ngẩn người ở trước cửa nhà chị một lúc lâu, gió rất lạnh, có mưa nhỏ. Tâm đau, mình lại khóc. Có cảm giác mình bị chị đẩy ra xa rồi.

Ừ, khó chịu quá!

Nhưng mà không nên để lộ ra ngoài.

Chịu đựng một mình đi.

Không được làm phiền người khác nữa.

Mình làm mình chịu.

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Mẹ yêu...

Dạo gần đây mình tâm sự với mẹ rất nhiều...à không, nói chính xác thì mẹ tâm sự với mình rất nhiều. Những gì mẹ cảm nhận, những gì mẹ chịu đựng...thật sự, trái tim mình nhói đau mỗi lần nghe mẹ tâm sự. Cảm giác khó chịu nghẹn nơi cổ, chỉ muốn mắng chửi thật to. Nhưng tất cả những gì mình làm lại là im lặng. Cũng có an ủi mẹ vài câu. Nhưng lại không tài nào nói được cái suy nghĩ trong đầu :"Mẹ khổ quá rồi".

Mười mấy năm rồi, mình mới có thể ngồi nói chuyện với mẹ lâu như thế. Không khó chịu, không cáu kỉnh và không thấy tủi hờn. Mẹ mình vất vả quá, thương mẹ thiệt nhiều. Muốn ôm mẹ thật lâu. Mình tự nhủ bản thân phải cố gắng kiếm tiền, sau này đón mẹ về ở cùng. Mình sẽ nuôi mẹ, không để cho mẹ khổ nữa, không cho ai bắt nạt hay khinh rẻ mẹ mình nữa. Mình hứa đấy.

Thật sự, tất cả trái tim mình bây giờ chỉ có mẹ. Mình muốn quan tâm mẹ nhiều hơn, muốn làm đứa con gái nũng nịu bên mẹ như hồi còn bé xíu. Cho mẹ một chỗ dựa tinh thần, cho mẹ có một đường lui an toàn thứ hai sau khi mẹ đã mất đường lui số một ngày trước. Một lối thoát mới.

Tối nay đi ăn với Sak, hai đứa đi mua áo...mình mua 1 áo 1 quần, Sak mua 1 áo 1 ví 1 đôi bông tai hình chuồn chuồn rất đẹp. Mình đã lựa hộ Sak, cảm giác ấy rất vui, khi hai đứa đi với nhau. Chẳng hiểu vì sao, mỗi lần mình buồn phiền điều gì, chỉ đi với Sak một lúc, dù hai đứa chẳng nói gì nhưng mình lại cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Đi ăn ốc, tám nhảm rất nhiều thứ. Rồi mình trở Sak về, câu chuyện lan man sang vấn đề gia đình. Hai đứa cứ đứng trước cửa nói chuyện với nhau, cảm giác thật yên bình. Có thể, mình và Sak thành bạn thân một phần cũng do gia đình hai đứa mình na ná nhau. Đều có cái bầu không khí chẳng hay ho cho lắm. Khi nói đến trường học, hai đứa muốn sau này thành lập một ngôi trường hạnh phúc. Không bắt nạt tẩy chay, không phân biệt đối xử, bạn bè yêu thương giúp đỡ nhau tận tình....Giống như Cat streets, như Kobayashi....Hai đứa mình muốn có một ngôi trường như thế....rồi nhẩm tính những đứa bạn đáng tin cậy có thể làm những gì....Cảm giác ấy thật vui. Thật hạnh phúc, bởi bọn mình đã không có những kí ức học trò tốt đẹp. Cấp 1 lẫn cấp 2 đều bị tẩy chay, lên cấp 3 cũng chẳng vui vẻ gì. Đại học lại càng tệ hại. Tất cả những gì bọn mình làm là cố gắng lạc quan, cố gắng không suy nghĩ tiêu cực. Sak rất mạnh mẽ, mình cũng sẽ cố gắng thay đổi bản thân. Trở nên mạnh mẽ hơn để không phụ thuộc vào ai, có thể bảo vệ những người mình yêu thương.

Lúc mình về, mắt Sak vẫn đỏ hoe, mắt mình cũng cay xè...nhưng bọn mình không khóc, vẫn tạm biệt nhau bằng nụ cười quen thuộc. Với hai đứa mình, cái cảm xúc ấy chỉ có bọn mình hiểu. Một giao ước ngầm. Một mối liên kết vô hình. Bởi bọn mình không như những đứa con gái bình thường khác, bọn mình chỉ cố làm mình trông giống như người bình thường thôi. Bởi lẽ, những thứ khác biệt thường bị đẩy ra vòng tròn cô lập mà. Có mấy người có thể bỏ qua sự khác biệt mà lại gần chứ? Cuộc đời mình cảm thấy may mắn nhất vì có những người bạn thực sự. Những người bạn không bao giờ bỏ rơi nhau. Dù có hơi quai quái một chút, nhưng họ đều là người tốt. Ở bên họ rất vui, rất bình yên. Thế là đủ rồi. Mình hạnh phúc, thế là đủ.

Mẹ à, con sẽ cố gắng. Hãy đợi con nhé, đợi một tương lai tốt đẹp hơn.

Con yêu mẹ nhiều.