Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

Mình sợ quá!

Sự im lặng này, thật ngột ngạt! 

Ko thở nổi! 

Cơ thể kinh tởm! Nhìn thật kinh tởm!

Hành Hạ mày bao nhiêu mới đủ đây! 

Con quái vật!

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Sự ngu dốt nói không thành lời! 

Đầu óc bã đậu! Đồ bỏ đi! 

Sao mày còn sống vậy?

Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

Khoá bị mở rồi! 

Sau chừng ấy năm! Sau những lần kìm chế! Khoá vẫn bị mở rồi! 

Đau quá! 

Lạnh quá! 

Tôi ơi! Bạn ổn chứ? Đừng run nữa! 

Bạn mở khoá rồi! 

Bạn đã rạch rồi!

Tôi ơi! 

Chúng ta ko quay đầu lại được nữa rồi! 

Đã quá muộn rồi! 

Mừng bạn đã trở lại!

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

Sách!

Mình thèm cảm giác được lăn lộn trong một căn phòng để đầy sách! 

Muốn được dựa dẫm vào ai đó dù chỉ là mấy phút thôi! 

Muốn ôm ai đó cho đỡ nhớ!

Thật kì lạ! Từ khi sang  đây mình ko có cảm giác nhớ nhà! Nhưng hôm nay khi nhìn bạn bè post ảnh khoe đi mua sách lại cảm thấy tủi thân kì lạ! Muốn về nhà! Muốn mua sách! Muốn ngửi mùi giấy mới!

Tình yêu nhỏ bé của mình giờ sao mà xa xôi quá! Mình là đứa yêu sách hơn chính bản thân, ấy vậy mà giờ đây đã gần 1 năm rồi mà chưa được động đến một góc giấy của nó! Chứ đừng nói là ngửi được mùi giấy mới! 

Buồn quá tôi ơi! 

Mình muốn về!

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

Năm mới! Tuần mới! 5ting!

Bắt đầu một học kì mới rồi! 

Cố lên tôi ơi! Dù có khó khăn thế nào cũng nhất định phải nỗ lực sống! 

Vì cậu! Sống cả phần của cậu!















Mùa Xuân đến rồi!

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Gửi bố

Vốn dĩ đã chẳng chông chờ gì vậy nên khi nghe được cũng không bị sốc lắm! Nhưng đau thì vẫn là đau thôi! 

Bố à! Bố thực sự nhẫn tâm lắm! Con đã từng coi bố như chúa trời, bảo gì nghe nấy! Chẳng có bất kì một phản kháng nào dù là nhỏ nhất! Bố đã từng là tất cả! Nhưng giờ thì sao? Đưa con đi, rồi lại lạnh lùng vứt bỏ! Chắc bố nghĩ một đứa con gái vô dụng như con chẳng xứng làm con gái bố đâu nhỉ? 

Con rất Kiên cường, con rất mạnh mẽ! Thậm Chí, con còn chẳng giống một đứa con gái cho lắm! Nhưng con cũng biết đau bố ạ! Bố cứ cho con Hi vọng rồi lại thẳng thừng dập tắt bằng những câu nói gai góc có tẩm độc. Con càng giãy giụa thì càng thấy tuyệt vọng hơn mà thôi. 

Bố có hiểu được ở cái nơi đất khách quê người, không thể hiểu hết ngôn ngữ của họ, không có ai thật lòng giúp đỡ nó khó khăn và cô đơn ra sao không? Bố nói những lời quan tâm có cánh, bố an ủi  bằng lập luận cha ông. Con không hiểu, bố đang nghĩ gì nữa! 

Con có rất nhiều lúc muốn tự tử cho dứt cơn ác mộng này luôn đi, rồi lại dằn lòng tự bảo mình phải sống! Sống để trả hết nợ đã! Sống vì nghĩa vụ! 

Con còn chẳng thể khóc trước mặt bất kì ai, lúc nào cũng phải len lén khóc ở một nơi không người! Rồi trở về với khuôn mặt tươi cười mạnh mẽ. Ai cũng coi con là chỗ dựa tinh thần, ai cũng kể lể than vãn với con. Nhưng còn con thì sao? Có ai để con có thể vô tư tâm sự đây? Chẳng có ai bố ạ! 

Con chỉ có thể ngồi đây, viết những dòng Nhật kí chẳng bị nhoè đi khi khóc. Con chỉ có thể lẳng lặng viết ra những dòng tâm sự nặng trĩu nỗi buồn và mất mát này!

Con biết bố sẽ chẳng bao giờ biết đến nó đâu! Nhưng con cũng thực Hi vọng khi con chết bố sẽ đọc một lần! Ít ra, đây là con người thật của con! Chứ ko phải một đứa con giả vờ ngoan ngoãn.

Con Cần được yêu thương lắm bố ạ! Con Cần một người sẻ chia chứ ko phải người đặt ra cho con những trách nhiệm! Người có thể an ủi con chứ ko phải người sẽ mặc kệ mọi cố gắng của con mà buông lời phủ nhận! 

Bố chẳng biết được con đang phải giãy giụa ra sao giữa ý nghĩ "sống và chết" đâu. Từng ngày trôi qua, còn càng cảm thấy bản thân mệt mỏi và chai sạn hơn. Con ko biết sẽ còn cố được bao lâu nữa! 

Bao lâu nữa, con sẽ kết thúc sự sống này? 

Con ko biết! 

Bố ạ.