Thứ Sáu, 9 tháng 6, 2017

Tạm biệt...bác Naruse


Có thể nói 4 năm làm ở bệnh viện tôi đã trải qua rất nhiều chuyện! Nhưng cảm xúc của tôi dành cho bác lại khá là phức tạp, yêu ko phải mà ghét lại càng không...bác luôn lẩn thẩn một mình, vô cùng nhiệt tình nhưng lại thường xuyên phản tác dụng!

Khi mọi người nghỉ ngơi ăn cơm thì bác làm việc, khi mọi người làm việc bác lại đi ăn cơm. Tôi sẽ ko bao giờ quên được cái bóng lưng còng xuống của bác, đôi mắt lúc nào cũng hoe đỏ và cả nụ cười buồn rười rượi kia được....tôi chia tay mọi  người ở bệnh viện vẫn có thể cười vui vẻ, nhưng riêng vs bác tôi lại chẳng thể kìm được nước mắt. Nhìn bóng bác xa dần rồi biết mất trong bóng tối, tôi bỗng thấy hoang mang và trống rỗng lạ thường...như thể tôi vừa đánh rơi một mảnh ghép trong tim mình...

Cảm xúc của tôi bây giờ bối rối quá...

Đáng nhẽ tôi nên ôm bác một lần cuối thay vì nhìn theo bóng bác rời đi...

Tạm biệt bác! Bác Naruse...cháu sẽ ko bao giờ quên bác! 

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2016

Không hiểu vì sao giờ phút này lại cảm thấy cô đơn vô cùng....cái nỗi buồn không thể chia sẻ cùng ai này bức bối đến mức khiến tôi muốn khóc oà lên....

Đất nước xa lạ, mọi người xa lạ, nó khiến tôi nhận rõ bản thân nhỏ bé và vô dụng biết bao nhiêu...

Muốn gặp cậu, muốn ôm cậu, muốn siết chặt cậu trong lòng tôi...dạo gần đây lại bắt đầu, hình ảnh cậu xuất hiện đâu đó trong tầm mắt tôi...tôi biết rõ đó là ảo giác của bản thân, nhưng lại không thể ức chế mà ngoảnh đầu tìm kiếm....

Đã lâu lắm rồi, từ ngày tôi thôi mơ về cậu, nhưng mọi nỗi nhớ nhung ấy chỉ là tạm thời bị tôi dìm xuống, cho đến hiện tại, khi mà mọi thứ bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi thì nó một lần nữa trồi lên. 

Tôi nhớ cậu! Nhớ muốn điên luôn rồi! Nhớ đến muốn đi tìm cậu ở bên kia của ranh giới! Vì sao lại là cậu? Câu hỏi ấy tôi đã hỏi suốt 13 năm qua, nhưng chưa bao giờ nhận lại được đáp án...có lẽ giờ phút này cậu đã tái sinh ở đâu đó, có thể chúng ta đã từng một lần nữa lướt qua nhau mà tôi không hề hay biết...có nhiều giả thiết lắm, nhưng tôi chẳng biết được liệu nó có tồn tại hay không nữa...

Tôi yêu cậu như thế, yêu đến muốn huỷ cả thế giới này, mang cậu dấu đi, để chỉ mình tôi có thể thấy cậu...

Ấy vậy mà vẫn để vuột mất...

Buồn cười quá...

Muốn khóc quá...

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016

Mệt mỏi quá, sống phải nhìn mặt người ta, sống mà ko thể nói đc ra cảm xúc thật của mình...

Có nói kiểu j người ta cũng luồn lách được! Trăm sai vạn sai đều là mình!  

Muốn được giải thoát! Giờ mà một dao dứt điểm được thì tốt rồi! Ha ha....

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2016

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2016

New year

Lại 1 năm nữa qua đi! Ko ở bên gia đình cũng 3 năm rồi! 

Tôi 21! Ko lớn cũng chẳng nhỏ! Ở cái tuổi của tôi bạn bè cùng lứa hầu như vẫn phụ thuộc vào gia đình! Nhưng tôi lại ở tại một đất nước xa lạ! Tự bươn trải kiếm sống, tự chi trả mọi phí phát sinh hàng ngày! 

Mệt mỏi ko? Có chứ! Nhiều khi tưởng chừng ko thể cố được nữa nhưng rồi lại vẫn cố gắng vượt qua! Buồn đến mấy khóc một trận lại gắng cười! Mệt đến mấy ngủ 1 giấc lại gắng làm! Đau đến mấy trốn 1 lúc lại gắng tỏ ra bình thường! 

Tôi hôm nay, là 1 đứa tính cách vặn vẹo, sống ích kỉ, hai mặt! 

Tôi muốn bỏ cuộc!

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2016

F*ck


Đứng chờ gần 1 tiếng đồng hồ trong cái thời tiết mưa gió lạnh buốt chuẩn bị có tuyết thế này mà vẫn còn bị bắt bẻ gây sự được! Điên mất thôi!

Hôm nay xin nghỉ làm vì ốm mà bả còn chẳng thèm nghe ý kiến mình đã chốt hạ quyết định! H lại nói cứ như thể bả có ép uổng j mình đâu!!! Điên!!!!






Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2016

Điên

Lại nữa! Vì một câu nói mà lại gây gổ! Giọng tôi buổi sáng khó chịu thế đấy! Tôi cũng hết cách rồi! Bà lại yêu cầu tôi giải thích? Tôi giải thích cho bà kiểu j chứ? 

Cái j gọi là đã cho cơ hội nhưng ko biết nắm lấy, lần sau đừng có trách thế nọ thế kia? Tôi mệt với bà quá!